Kiếp Con lai
Free Hosting

Free Web Hosting with PHP, MySQL, Apache, FTP and more.
Get your Free SubDOMAIN you.6te.net or you.eu5.org or...
Create your account NOW at http://www.freewebhostingarea.com.

Cheap Domains

Cheap Domains
starting at $2.99/year

check

Quán Văn

 

Kiếp Con lai

Tác giả: Kiên Nguyễn

Người dịch: nguyễn Cao Nguyên

 

Chương Hai Mươi

 

Đến ngày thứ năm từ hôm mẹ tôi vắng mặt, tôi dắt hai đứa em ra bến xe đón mẹ trở về. Chúng tôi lo lắng v́ xe đến nhưng không thấy bóng dáng mẹ tôi và bà Đặng đâu cả. Chúng tôi đứng trước cổng, ngóng t́m cái khuôn mặt quen thuộc của mẹ tôi giữa những người xa lạ, cho đến khi người khách cuối cùng ra khỏi xe. Cuối cùng tôi đi t́m người tài xế hỏi thăm xem mẹ tôi có nhắn gởi ǵ không. Ông ta lắc đầu rồi bỏ đi.

Đêm dó, lần đầu tiên trong mười một năm tôi không chợp mắt được. Nằm trằn trọc trên giường, tôi lo lắng không biết chuyện ǵ đă xảy ra cho mẹ tôi. Tôi khóc lặng lẽ trong đêm tối, không phải khóc như một người con mất mẹ, nhưng khóc v́ lo lắng cho tương lai bất định và cái trách nhiệm cho cả gia đ́nh tôi sắp phải gánh lấy. Đến sáng tôi lại chạy ra bến xe. Để rồi chiều đến, lần nữa lại trở về nhà một ḿnh.

Cả nhà rơi vào t́nh trạng khủng hoảng. Số tiền mẹ tôi đưa cho đă xài hết. Bệnh t́nh của bà ngoại tôi trở nặng phải mang vào nhà thương. Ông tôi phải ở lại trong nhà thương thành ra tôi phải lănh nhiệm vụ săn sóc các em. D́ tôi chỉ đưa ra hai giả thuyết về sự mất dạng của mẹ tôi: một là chết hai là bỏ trốn. D́ dự tính sẽ thông báo cho công an về t́nh trạng gia đ́nh tôi. Bà rêu rao với hàng xóm là mẹ tôi bỏ bê con cái và bà không cảm thấy có trách nhiệm phải nuôi dưỡng chúng tôi.

Đến hết ngày thứ tám, chúng tôi đă ăn tới hạt gạo cuối cùng trong nhà. Tôi và các em đi ngủ với cái bụng trống và không biết phải làm sao. Trong bóng đêm, tôi và Jimmy nằm thao thức, lắng nghe tiếng đứa em gái nhỏ rên rỉ suốt đêm như tiếng than của ma quỷ. Tiếng khóc v́ đói của nó là điều xót xa, bi thảm nhất mà tôi đă chiụ đựng. Cách đó không xa, chúng tôi có thể nghe được tiếng đám con d́ tôi đang ăn uống ồn ào.

Sáng hôm sau, tôi cơng đứa em gái trên lưng, tay dắt Jimmy đến trước cửa nhà d́ tôi. Trong bếp, Hồng đang luột nồi khoai để mang ra chợ bán kiếm thêm chút tiền sau giờ học. Mùi khoai luột thơm nồng trong không khí kích thích cơn đói làm em gái tôi lại đ̣i ăn. Tôi nhét chiếc gối quen thuộc vào tay nó rồi lấy hết can đảm bước vào nhà trên.

Trong pḥng khách, d́ tôi đang ngồi nhai trầu trên chiếc đi văng. Nước cốt trầu khi pha trộn với vôi sẽ biến thành một loại thuốc nhuộm rất tốt mà d́ tôi dùng để nhuộm cho răng ḿnh đen bóng lên, một thói quen vốn rất được ưa chuộng của những người đàn bà cùng lứa tuổi với d́. Đám con d́ tôi tản ra chung quanh, nh́n chúng tôi với vẻ khoái trá.

"Thưa d́, xin d́ cho con mượn đỡ ít tiền." Tôi nói lắp bắp với một giọng run rẩy. "Mẹ con chưa về mà tụi con hết không c̣n hột gạo nào."

"Chờ tới ngày mai đă." D́ nói.

"Con năn nỉ d́." Tôi van xin.

"Đợi tới mai đă." Bà trả lời tôi với cái miệng đầy nước trầu đỏ ối. "Nếu tới mai mà mẹ chúng mày chưa về, tao sẽ tính." Bên cạnh bà, Ánh Nguyệt nằm gát đầu trên gối và ho nho nhỏ vào chiếc khăn tay.

"Chắc con không đợi được nữa." Tôi đáp. "Hai ngày rồi tụi con chưa được ăn chút ǵ. Con xin d́ cho con vay ít tiền."

Trên chiếc giường gần cửa sổ, Tín lớn tiếng nói:

"Bả nói đợi tới mai. Bộ mày điếc không nghe hả, thằng ngu?"

"Mượn?" D́ tôi cười khẩy. "Rồi mày làm cách nào ra tiền để trả lại?"

"Ít hôm nữa mẹ con sẽ về. Mẹ con sẽ trả lại cho d́."

D́ tôi nhướng mày:

"Mày có chắc không? Lở mẹ mày không về th́ sao?"  D́ nhổ vào cái ống nhổ bên cạnh, chùi miệng bằng mấy đầu ngón tay, rồi tiếp: "Đừng ḥng!"

Jimmy kéo tay tôi:

"Ḿnh về, Kiên!"

Chúng tôi bước trở ra, băng ngang bếp lần nữa. Mùi khoai lại kích thích mấy cái bao tử đói của chúng tôi. Cửa để trống và chẳng có ai trong bếp.

Jimmy nh́n tôi, cái bụng lép kẹp của nó sôi lên như tiếng c̣i vỡ. "Em đói quá anh Kiên à. Lấy đại một ít đi." Nó nói với  một giọng khổ sở.

Tôi đặt con em gái xuống đất, rón rén bước vào bếp. Bên cạnh nồi khoai, Hồng để cuốn sổ ghi món tiền nợ của khách. Tôi chọn một trang trắng ghi nghệch ngoặc mấy hàng: "Chị Hồng. Em lấy ba củ khai trong nồi của chị v́ tụi em đói quá. Em hứa sẻ trả tiền chị khi mẹ em về. Cảm ơn chị. Kiên."

Tôi gài tờ giấy bên cạnh nồi khoai cho dễ thấy. Dùng đủa gắp ba củ khoai nóng bỏ vào một cái chén rồi tôi cầm chạy ra khỏi bếp. Nhưng trước khi về đến cửa nhà sau, tôi đụng đầu ngay với Hồng. Cô ta la ré lên đầy vẻ thịnh nộ, giận giữ.

"Má ơi, thằng con lai ăn cắp khoai của con nè." Cô ta la to.

"Đừng, đừng, chị Hồng." Tôi che miệng cô ta bằng bàn tay c̣n lại, rán phân trần: "Em sẽ mua số khoai này. Em có ghi trong sổ của chị, chớ không ăn cắp. Chị đừng la nữa."

Nhưng đă trễ. Cả gia đ́nh chị từ pḥng khách ùa vào bếp. Tín hùng hổ như con cọp rừng nhào tới trước mặt tôi giật lấy cái chén đựng mấy củ khoai. Mấy củ khoai rơi xuống nền xi măng vở ra từng mảnh, càng làm cho nó nổi điên.

Nó nắm tay thành nắm đấm, lấy hết sức tống mạnh vào cằm tôi. Cái đấm hất tung đầu tôi vào vách tường cách đó gần một thước. Trước khi bất tỉnh, tôi kịp nhận ra được mùi mặn của máu chảy ra từ chiếc lưỡi bị rách, tiếng khóc của đứa em gái, tiếng sủa của con chó nhỏ của Jimmy. Tín nhào đến lôi tôi dậy. Tôi tỉnh dần ra nhưng không nh́n thấy rơ ràng mọi vật. Tín nắm cổ áo giữ cho tôi đứng thẳng rồi tiếp tục thoi vào mặt tôi. Trong cơn đau đớn tuyệt vọng, tôi chụp lấy cánh tay nó cắn mạnh. Nó la lên đầy vẻ ngạc nhiên và xô tôi ra. Tôi lại ngă xuống đất trong khi cả nhà d́ tôi đứng im lặng nh́n.

Tín chạy trở vào nhà một lát rồi chạy trở ra. Tay nó cong lại thành nắm đấm, cái búa ḷi ra giữa mấy ngón tay. D́ tôi nhắc chừng:

"Coi chừng, đừng đánh vào mặt nó."

Từ pḥng khách, Ánh Nguyệt kêu vọng ra yếu ớt:

"Dừng tay lại. Mày định làm ǵ đó? Tụi nó là anh em bà con của mày mà." Những tiếng cuối cùng của chị ch́m vào cơn ho.

"Ngậm miệng lại." Tín nhổ nước miếng về phía Ánh Nguyệt. "Bà theo phía nào đây?" Rồi quay sang mẹ: "Má đừng lo. Hôm nay con sẽ dạy cho thằng con lai này một bài học để nó đừng ăn cắp của em con nữa."

Tôi nh́n thấy nó lao đến, cái búa nhắm vào mặt tôi. Tôi không biết làm ǵ khác hơn là che mặt bằng hai bàn tay của ḿnh. Jimmy nhào đến ôm chân Tín, rán kéo nó ra. Tôi nhận ra con chó của em tôi táp vào một bên hông Tín. Tín la lên thảng thốt, nhưng chỉ một giây ngắn ngủi. Nó giật người ra khỏi con chó rồi đá vào háng Jimmy. Jimmy bật ngữa ra, đau đớn ôm lấy hạ bộ. Nhưng con chó không chiụ thua. Nó nhe răng gầm gừ rồi nhào vào cắn tiếp. Lần này th́ Tín đă chuẩn bị. Nó quơ ngang cái búa, đập thẳng vào mặt con Lou. Con chó văng ra xa, nằm tru thảm thiết. Tín lại chồm lên người tôi, đập liên hồi lên lưng tôi bằng chiếc búa đang nắm trong tay. Tôi không c̣n biết ǵ nữa, nằm bất tỉnh trên mặt đất.

Măi sau, tôi mơ màng nhận ra ai đó thúc vào hông ḿnh. Ánh nắng mặt trời làm mắt tôi loà đi khi tôi mở mắt ra nh́n. Khuôn mặt d́ tôi nằm giữa các khuôn mặt các con bà lờ mờ hiện ra.

D́ tôi hỏi, trong khi một người con bà đá vào tôi:

"Nó chết rồi hả? Đứa nào coi lại coi. Tín, mày gây phiền phức rồi. Mày đánh nó nặng tay quá."

Tôi quay mặt đi hướng khác. Giọng Tín vang lên phía sau với vẻ chế giễu:

"Thằng con lai đần độn này viết chữ "khoai" không đúng chính tả. Ngu quá th́ đừng nên viết"

"Sao mày không nói là mày có để giấy lại cho con Hồng?" D́ tôi hỏi.

Tôi đứng dậy, xương sống đau nhói lên như bị điện giựt. Đầu gối tôi run rẩy rồi tôi quỵ xuống mặt đất. Tôi lại rán đứng lên, mặc họ nh́n soi mói. Lần theo bức vách, tôi lê từng bước ngắn về nhà. Một cơn tê kỳ lạ lan dần từ thắt lưng trở xuống.

Hồng chạy theo, đẩy chén khoai vào tay tôi, mặt nghiêm nghị:

"Cầm lấy cái này. Lấy đi." Chị nói. "Của chị đó."

Tôi tiếp tục bước qua mặt cô ta. Tôi chỉ muốn đi cho khỏi chỗ đó.

Cái giọng chanh chua của d́ tôi đuổi theo phía sau:

"Mọi chuyện cũng do mày gây ra. Tao đă nói với mày hồi năy là chờ cho đến khi mẹ mày về. Mày lúc nào cũng cứng đầu. Mày biết thằng con tao nóng tánh c̣n chọc tức nó."

Tín chen vào:

"Má phí công phân trần với nó làm ǵ? Con không giết nó là may cho nó đó. Má không thấy nó và con chó cắn con à?" Nó nói vói theo sau tôi: "Đồ súc vật! Cho cả đám mày xuống địa ngục."

Tôi lê từng bước vào nhà có Jimmy theo giúp. "Em có sao không?" Tôi hỏi nó. "Chỗ nó đá em c̣n đau không?"

"C̣n chút chút." Jimmy trả lời tôi. Bên cạnh nó, con Lou đang rán liếm những vết máu quanh cổ. Nó dùng chân sau cào vào vết thương với vẻ khó nhọc. Máu tuôn ra từ những sợi lông tơ nhỏ từng giọt xuống đất rồi khô đi v́ sức nóng.

Tôi khó nhọc gieo ḿnh xuống ghế, nói với Jimmy:

"Chờ anh nghỉ một chút cho đỡ đỡ rồi ḿnh đi."

"Ḿnh đi đâu anh Kiên?"

"Đi t́m chị Loan."

 

xem tiếp chương 21