Kiếp Con Lai

Quán Văn

 

Kiếp Con Lai

Tác giả: Kiên nguyễn

Người dịch: Nguyễn Cao Nguyên

 

Chương Hai Mươi Mốt

 

"Loan?" Jimmy nh́n tôi với vẻ ngạc nhiên. "Nhưng chị ấy ở xa quá mà ḿnh không có tiền để đi xe đ̣."

"Ḿnh đi bộ." Tôi bảo nó.

Jimmy nh́n tôi không tin:

"Anh có chắc là anh đi bộ nổi không?"

"Nổi." Tôi gật đầu. "Ḿnh không c̣n cách nào khác. Anh không muốn chết ở đây. Để anh nghỉ một lát và nếu em có thể ẳm con Bé Tí th́ anh có thể đi với em được."

"Không sao. Em sẽ cơng nó, anh Kiên."

Chúng tôi bước ra khỏi cổng nhà vào khoảng mười giờ sáng. Một vài người trong gia đ́nh d́ tôi từ cửa sổ nh́n ra theo dỏi. Phần dưới thân thể tôi đă bớt tê, thay vào đó là những cơn đau như những móng tay nhọn đâm vào sống lưng theo mỗi bước chân. Jimmy cơng em gái tôi trên lưng lê từng bước phía trước tôi chừng một thước, bên cạnh nó là con Lou. Thỉnh thoảng, em tôi và con chó Lou quay đầu lại trông chừng tôi bằng những cặp mắt nâu đầy lo lắng.

Jimmy dừng lại khi chúng tôi đến ngă rẽ đầu tiên. Mặt nó đầy băn khoăn.

"Anh biết đường đến đó không?" Nó hỏi.

"Anh nhớ đường." Tôi trấn an nó. "Không có ǵ khó đâu. Khi chúng ta ra tới đường lớn, và tiếp tục đi nữa th́ sẽ đến chợ. Nhớ không? Từ đó đến nhà chị Loan cũng không xa lắm."

"Nhà đó không phải là nhà của ḿnh sao?" Nó hỏi.

"Bây giờ thành nhà của chị rồi." Tôi chỉnh nó. "Nhớ đừng bao giờ nói như vậy trước mặt chị Loan. Chị sẽ giận."

Càng về trưa trời càng nóng. Khi chúng tôi ra tới đường lớn, nhựa đường chảy ra bốc thành hơi, dính lấy dép chúng tôi như keo. Cảnh vật trước mắt nhảy múa trong màn sương hơi nóng. Hai bên đường ruộng đồng mênh mông. Con đường chạy dài mất hút vào cuối chân trời. Một mùi ǵ như mùi cao su bị đốt cháy bốc lên trong cái tĩnh lặng của mùa hè phủ kín lên toàn khu vực.

Jimmy hỏi nhỏ:

"Anh có chắc là ḿnh phải đi tới đó không? Có xa lắm không anh Kiên?"

"Anh không biết, chắc chừng năm sáu cây số. Chúng ta phải t́m chị Loan nếu muốn có ǵ để ăn. Trừ trường hợp em có cách ǵ khác." Tôi rán lết đi, biết chắc Jimmy sẽ đi theo. Tôi không nhớ đă đi được bao xa hoặc bao lâu, chỉ biết rằng chúng tôi đă đi khá xa để không c̣n có thể quay trở lại được nữa. Cuộc hành tŕnh có vẻ như sẽ không bao giờ chấm dứt. Tôi tiếp tục lết đi v́ sợ rằng nếu ngồi xuống nghỉ th́ sẽ không c̣n đủ can đảm đế tiếp tục đi nữa.

Tôi bắt đầu nhận ra lưỡi ḿnh khô rát nhảy lung tung như một con cá trong miệng. Bên cạnh tôi, Jimmy cơng Bé Tí trên lưng cố lê từng bước trên mặt nhựa cứng, cái gối dơ bẩn quen thuộc của em tôi kéo lê lết phía sau. Môi chúng nó bắt đầu khô nứt. Cuối cùng Jimmy dừng lại giữa đường. Tôi nh́n quanh, mơ hồ nhận ra chúng tôi đang đứng trơ vơ một ḿnh giữa con đường vắng lặng. Không một chiếc xe, không một bóng người; chỉ ba chúng tôi giữa cánh đồng lúa mênh mông. Cách vài bước phía trước, con chó của Jimmy quay đầu lại nh́n, cái lưỡi đỏ ḷm của nó lè ra một bên mép, nước giải nhỏ từng giọt. Jimmy đặt Bé Tí xuống mặt đường. Con bé ngó chúng tôi rồi bắt đầu khóc, người nó hôi một mùi cá chết.

"Anh Kiên, em không đi nỗi nữa." Em tôi lắc đầu. "Em phải kiếm cái ǵ để uống."

"Đi tiếp đi." Tôi lớn tiếng với nó. "Tới nơi rồi uống. Em không dừng lại ở đây được."

Nó không đếm xỉa ǵ đến lời tôi nói, ngó quanh t́m một bóng cây để nghỉ. Em gái tôi khóc to hơn, hai chân giảy giụa.

"Ngậm miệng lại." Tôi hét lên, nắm lấy cái thân thể nhỏ xíu của nó. "Sao mày không chiụ nín hả? Để cho tao yên. Tao không có bổn phận phải lo cho mày. Tao không có bổn phận phải nuôi mày. Tao không có bổn phận phải săn sóc cho mày. Tao không làm ǵ hết. Mày có nghe không hả?" Tôi không kềm được tiếng hét. Mặt tôi cách mặt nó chừng vài phân, và tôi đưa tay nắm lấy cổ nó. "Để tao cho mày chết, cho mày hết đau khổ."

Tôi thoi nó, tát vào mặt nó, kéo tóc nó, lôi nó ṿng ṿng trên mặt đường, cuối cùng xô nó nằm sấp xuống mặt đường.

"Mày nói ǵ, tao không nghe được? Mày muốn chết không?" Giọng tôi khàn đi khi tôi tḥ tay nắm lấy chiếc cổ nhỏ xíu của nó. Bé Tí chớp chớp mắt.

"Đừng, đừng." Nó nói, giọng bị nghẻn, rán kéo tay tôi ra khỏi cổ nó với cái gối vẫn dính trong tay.

"Bây giờ mày có chịu đi chưa? Hay là muốn tao bỏ lại đây cho xe cán?"

Mắt nó vẫn tiếp tục nh́n tôi với cái nh́n trống vắng. Tôi thả tay, lùi lài mấy bước. Bé Tí vẫn nằm giữa đường. Nỗi oán hận em tôi đặc kín, tràn ngập trong ḷng tưởng như có thể sờ mó được. Trong thâm tâm, tôi thầm mong cho nó bị xe cán chết. Nó chết đi tôi mới được thảnh thơi.

Trên con đường vắng, em tôi ḅ về phía tôi trên đôi tay khẳng khiu. Mặt nó lấm đầy bụi cát và nước mắt, nó năn nỉ tôi ôm lấy nó. Tôi lă người ngồi bệt xuống mặt đường thở dốc bên cạnh Jimmy.

Cuối cùng, Jimmy đề nghị tiếp tục lên đường. Chúng tôi mệt mỏi đứng lên, miễn cưỡng rời bỏ cái bóng mát êm ả. Chúng tôi cùng tiến về phía trước, cùng với em gái tôi khập khểnh theo sau.

Một ư nghĩ thoáng qua trong đầu. Tôi bảo Jimmy:

"Xuống ruộng kiếm nước. Người ta trồng lúa th́ phải tưới nuớc. Đi."

Jimmy không để ư đến đề nghị của tôi. Nó nghiêng đầu lắng tai nghe, rồi quay sang tôi:

"Anh nghe ǵ không?"

"Nghe ǵ?" Tôi hỏi.

Nó đặt một ngón tay lên môi ra dấu cho tôi im lặng, rồi nói:

"Lắng tai nghe coi."

Th́nh ĺnh tôi cũng nghe được. Từ bên kia đồi, một thứ âm thanh rù ŕ của đám đông người tụ tập vang lên trong bầu trời thanh vắng. Chúng tôi nh́n nhau không nói một lời. H́nh ảnh một ngôi chợ hiện lên trong đầu. Và chúng tôi cùng hét lên cắm đầu chạy lên đồi. Khu chợ mà chúng tôi đang mong mỏi hiện ra trước mắt chạy dài đến tận chân đồi như trong một truyện thần tiên. Phía sau ngôi chợ là thành phố lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời màu vàng cam như một chuyện hoang đường.

 

xem tiếp chương 22