Kiếp Con Lai

Quán Văn

 

Kiếp Con Lai

kiên nguyễn

 

Chương Mười Một

 

"Tao vào được không?" Ông Lâm hỏi, vẫn đứng trước cửa.

Tôi bước lùi lại. Ông ta bước vào nhà, quay nh́n khu vườn đổ nát phía sau lưng và những mảnh vỡ tung tóe trong pḥng khách với vẻ hiếu kỳ. Có vẻ như ông ta không tin ở mắt ḿnh.

"Trời đất! Chuyện ǵ xảy ra vậy?" Ông ta hỏi, nhưng rồi hiểu ra ngay. "Chúng đến phá nhà, phải vậy không? Mẹ mày..."

Ông ta ngừng lại khi thấy bóng mẹ tôi ở cuối pḥng. Khuôn mặt bẩn thỉu của ông ta đỏ lên v́ ngượng. Ông ta giả lả:

"Bà khỏe không?"

Mẹ tôi đứng tựa người vào vách tường, hai tay khoanh trước ngực, dửng dưng liếc nh́n ông ta đang đứng với vẻ ngượng ngập.

Ông ta găi đầu găi tai. "Chắc bà nghĩ là sẽ không bao giờ gặp lại tôi phải không? Tôi cũng không biết nói sao. Tôi không đi được. Thực ra, nếu bà biết được những bất hạnh đă xảy ra cho tôi sau khi tôi bỏ mấy người ra đi th́ chắc bà hả dạ lắm." Ông ta cười gượng. "Thật là một đêm khủng khiếp, tôi suưt chết hai lần, nhưng cảm ơn trời đất cho tôi thoát nạn. Nhiều lúc tôi ngạc nhiên tự hỏi không biết tại sao cái thứ khốn nạn như tôi lại được nhiều may mắn như vậy. Tóm lại, hôm nay tôi đến đây là có lư do. Tôi đến xin bà cho tôi được trở lại. Có lẽ có một lúc nào đó, bà sẽ cần đến tôi."

Mẹ tôi vẫn lặng câm như điếc.

Giọng ông Lâm kéo dài ra đầy vẻ chán nản:

"Cũng có thể không."

"Đi ra!" Mẹ tôi nói, giọng bà b́nh tỉnh nhưng nét mặt chứa đầy oán ghét.

"Coi ḱa." Ông Lâm nài nỉ. "Tôi biết bà đang giận, và chuyện đó cũng không trách bà được, nhưng xin bà đừng xua đuổi tôi mà chưa nghe tôi kể hết đầu đuôi. Suốt tháng qua tôi chết đi sống lại bao nhiêu lần. Tôi nghĩ là tôi không c̣n chịu đựng được nữa. Xin bà tin tôi khi tôi nói là tôi đă học được một bài học đắt giá. Bất cứ những chuyện sai trái nào tôi đă làm cho bà th́ tôi đă phải trả một cái giá đắt rồi, trả cả vốn lẫn lời. Tội bị cướp, bị đánh đập. Và cái bọn "cách miệng" chó đẻ nhốt tôi hai tuần v́ tội ngủ ngoài công viên. Trừ cái bọn đó ra, tôi nghĩ chẳng ai màng đến việc sống chết của tôi. Tệ hơn nữa là tôi đă xài hết tiền, bán cả căn cước và giấy thông hành. Ba ngày rồi tôi chưa có hột cơm nào trong bụng, vừa đói vừa mệt. Xin bà đừng đuổi tôi ra khỏi nhà, ít ra th́ cũng cho tôi ở tạm vài ngày."

Mẹ tôi vẫn lặng thinh. Ông Lâm tiếp tục:

"Nếu bà thực sự muốn đuổi tôi đi th́ cũng xin bà cho tôi ăn, cho tôi tắm rửa một chút. Tôi xin bà."

Mẹ tôi không có th́ giờ để trả lời. Bên ngoài, chúng tôi nghe tiếng động cơ xe nhà binh, báo hiệu là ông Trần và đám công an đă đến. Qua khung cửa sổ, chúng tôi thấy những chiếc xe của họ đậu bừa băi trên lối đi và những người công an vội vă kéo nhau vào theo con đường ngập rác xuyên qua khu vườn. Ngay khi thấy mẹ tôi, ông Trần toét miệng ra cười. Tóc ông ta láng mướt và chải tém ra phía sau trông như một cái đuôi vịt, trên vai mang một chiếc xắc cốt, một mốt của đám cán bộ Việt Cộng. Ông ta ra dấu cho toán công an đi nhanh lên, khi đến gần nhà.

Mẹ tôi quay sang ông Lâm:

"Ông muốn ở đây, phải không? Báo cho ông biết là tôi không c̣n là người có quyền quyết định nữa. Ông cần phải hỏi ông ta."

"Ông ta? Ai?" Ông Lâm ngơ ngác.

"Ông nh́n ra sẽ thấy." Mẹ tôi nhún vai.

Ông Lâm nh́n toán người mới tới với vẻ khó hiểu.

"Chuyện ǵ vậy?" Ông ta hỏi. "Tại sao công an đến nhà bà vậy? Bà đă làm ǵ ở đây, Khuôn?"

Mẹ tôi bước đến chào ông Trần ngay khi ông vừa mới đặt chân vào nền gạch hoa trong nhà. "Chào ông Trần, ông đến thật đúng giờ. Chúng tôi vừa mới thu dọn đồ đạc xong. Ông c̣n nhớ ông Lâm đây không?" Quay sang Lâm, mẹ tôi tiếp: "Ông Lâm, tôi nghĩ tôi không cần phải giới thiệu ông với ông Trần đây, nhưng có một việc ông cần phải biết. Kể từ hôm nay, ông Trần , khóm trưởng của chúng ta, sẽ là chủ ngôi biệt thự này. V́ vậy, nếu tôi là ông, tôi sẽ phải thận trọng bày tỏ ḷng tôn kính của tôi đối với ông ta."

Ông Lâm nhướng mày lên có vẻ như muốn hỏi ǵ nhưng không thốt được lời nào.

Cuối cùng khi nhận ra được ông Lâm, ông Trần phá ra cười, bước đến tḥ tay cầm lấy bàn tay phải của ông Lâm lắc lắc.

"Ồ, đừng có đực người ra như vậy." Ông ta nói. "Tôi không thay đổi dữ như vậy đâu; mà cũng có thể v́ nh́n mặt ông th́ biết. Nhưng ông cũng đổi khác nhiều lắm. Tôi thiếu điều không nhận ra được. Nhưng biết làm sao." Ông ta nhún vai, rồi nghiêm giọng: "Ông có con mắt tinh lắm, ông thấy tôi vẫn là người làm vườn tưới cây, ngủ ngoài nhà bếp trước đây, nhưng cái khác là bây giờ tôi là chủ mới của căn nhà này. Tục ngữ có nói: Sông có khúc, người có lúc. Và lúc này là lúc của tôi."

Ông ta hít một hơi dài rồi tiếp: "Thôi bỏ hết đi, hai người đừng có đứng chù ụ ra như vậy. Ông vẫn c̣n sống chung với bà ấy chớ?" Ông ta nháy mắt với ông Lâm rồi chỉ vào mẹ tôi. "Bà ấy bây giờ không c̣n là Bà Nguyễn, hút thuốc lá, chủ nhà băng nữa?"

Ông Lâm cố lấy lại b́nh tỉnh. Tuy nhiên ông Trần không đếm xỉa ǵ đến ông ta nữa. Ông cho tay vào túi áo, lôi ra một xấp giấy rồi quay sang mẹ tôi:

"Bà nhớ cho là tôi tốn rất nhiều công sức để t́m cái bằng khoán nhà bà ở Bộ Gia Cư. Thật là một chuyện ṃ kim đáy biển, nhưng may mắn là tôi đă t́m được. Có một vài chỗ tôi cần bà kư tên và lăn tay ngay bây giờ, c̣n những chuyện giấy tờ lặt vặt khác lúc sau làm cũng được. Bà lại gần đây tôi chỉ cho coi."

Mẹ tôi bước đến bên ông ta: "Ông muốn tôi kư ǵ tôi cũng kư, nhưng tôi cần cái giấy chứng nhận đăng kư hộ khẩu cho gia đ́nh. Tôi phải có nó trước khi rời khỏi chỗ này."

"Tôi hiểu." Ông ta gật đầu. "Không ai là hợp pháp cả nếu tôi chưa chấp thuận. Bà đừng lo. Tôi có đủ cả mọi giấy tờ ở đây. Chúng ta sẽ làm xong mọi thứ nội trong buổi sáng hôm nay."

Ông ta lôi ra một tập đựng giấy tờ màu xanh dày cộm. Ngay trang đầu một hàng chữ đậm đánh máy: "Chứng Minh Nhân Dân, Khóm 4, Hộ số 12509. Chủ hộ: Nguyễn Thị Khuôn."

"Cái số  125091 này." Ông ta kéo ngón tay thô kệch ngang trên mặt trang giấy và giải thích cho mẹ tôi "là số hộ của bà. Chúng tôi không dùng chữ gia đ́nh v́ nó có vẻ cá nhân quá, riêng tư quá. Chúng tôi coi mỗi gia đ́nh là một hộ, giống như trong cơ thể, mỗi một tế bào là một phần tử cấu thành của thân thể. Tôi khuyên bà nên giữ cuốn sổ này như giữ mạng sống của ḿnh. Trong thời gian chờ đợi th́ đây là căn cước của bà. Đi đâu bà cũng phải mang nó theo cho đến khi nhà nước thay thế bằng một hệ thống khác tiện lợi hơn. Trong này có tên tất cả mọi người, cho nên các người đi đâu cũng phải đi chung với nhau, bất cứ lúc nào. Khi bà đến chỗ mới, không được nhận thêm bất cứ người nào, cũng không được để bất cứ người nào bỏ đi. Mỗi ngày, giới nghiêm từ 6 giờ chiều, mọi người phải ở trong nhà, bởi v́ có thể có khám xét bất thường vài lần mỗi tuần. Đó là lệnh. Khi có khám xét th́ công an sẽ coi theo quyển sổ này và đếm đầu người. Nếu có thêm người lạ, th́ chủ hộ và người đó sẽ bị đưa đi tù khổ sai. Bà thông suốt chưa? Được rồi, bây giờ bà đọc chậm răi cho tôi ghi địa chỉ mới của bà."

Trong khi mẹ tôi đánh vần từng chữ cái địa chỉ mới cho ông Trần th́ vú Loan và cả gia đ́nh bước vào lặng lẽ đứng nh́n.

"Có bao nhiêu người trong hộ của bà?" Ông Trần hỏi mẹ tôi.

"Thưa ông, tôi có phải tính luôn đứa bé trong bụng không?"

" Đừng có ngu như vậy." Ông ta nhướng mày lên. "Có bao nhiêu người trong hộ của bà, tính người già, người lớn và con nít. Không tính cái bụng của bà. Khi nào sanh th́ bà sẽ đăng kư đứa nhỏ đó ở bệnh viện."

"Sáu người. Hai ông bà già, hai người đàn bà và hai bé trai."

Bị bỏ quên trong góc nhà từ nảy giờ, ông Lâm lên tiếng: "Bảy, kể cả một người đàn ông. Đừng quên tôi chớ!"

Ông Trần ném cho ông Lâm một cái nh́n đe dọa, rồi nạt:

"Tôi đang nói chuyện với ông hả?"

Ông Lâm đỏ mặt, đứng yên.

Ông Trần tiếp:

"Chủ căn hộ này không cho tôi biết là có một người đàn ông. Như vậy th́ ông tự cho ông cái quyền được để tên vào đây. Có phải vậy không?"

Ông Lâm rán nở một nụ cười:

"Thưa ông, ông biết là tôi ở trong căn nhà này năm sáu năm nay. Tôi cũng là một thành viên trong gia đ́nh này giống như tất cả mọi người hiện đang có mặt tại đây, trừ ông."

"Ông có hôn thú với bà ta không?"

"Không, nhưng tôi là cha của đứa bé trong bào thai."

Đến lượt mẹ tôi đỏ mặt khi ông Trần quay sang đối diện bà: "Bà Khuôn, tôi không muốn căi cọ với thằng điếm chảy này. Tôi để tùy bà. Sáu hay bảy người?"

"Có sáu người trong hộ tôi." Mẹ tôi trả lời chắc nịch.

Mẹ tôi định nói thêm ǵ đó, nhưng ông Trần ra dấu cho mẹ tôi im lặng. Đôi lông mày ông ta nhíu lại.

"Để coi." Ông ta nói. "Cái thằng dở hơi này nói cũng có lư. Không có người đàn ông nào trong hộ này, trừ người cha già của bà mà không chừng sẽ bị bắt đi học tập cải tạo v́ những tội ác trong quá khứ. Mà dù cho ông ta được nhà nước khoan hồng v́ tàn tật đi nữa th́ hộ này cũng không có đủ nhân lực lao động. Nếu tôi cho tên hắn vào th́ sẽ tăng lực lượng lao động lên gấp đôi. Ư kiến tốt, bà nghĩ sao? Mà dù bà không đồng ư với tôi đi nữa th́ rồi một ngày nào đó bà sẽ cảm ơn tôi."

Như vậy là ông ta đă quyết định. Không để cho mẹ tôi có được một lời phản đối, ông ta nắn nót ghi tên bảy người vào cuốn sổ. Ngay sau khi mẹ tôi kư vào giấy hiến nhà, ông Trần trao cho mẹ tôi cuốn sổ hộ khẩu. Cho tất cả những giấy tờ c̣n lại vào cái xắc cốt, ông ta quay sang nh́n Loan. Ông ta ngắm nh́n vú Loan thật lâu như một nông gia quan sát đánh giá một con ḅ cái. Rồi ông ta lên tiếng, giọng không một chút oán ghét:

"Loan, cô năm nay mười tám tuổi phải không?"

"Dạ đúng." Vú Loan trả lời.

"Tốt, tốt lắm. Đây là cuốn sách nhỏ tôi muốn cô đọc. Cuốn sách này nói về Đoàn Thanh Niên Xung Phong, một tổ chức gồm những người trẻ như cô. Tôi đề nghị cô nên đọc, và nếu lúc nào cô quyết định muốn gia nhập, hoặc nếu cô muốn biết thêm tin tức ǵ th́ liên lạc với người khóm trưởng của cô, hoặc với tôi. Chúng tôi sẽ sẵn sàng giải đáp cho cô. Sự thật là tôi đă chứng kiến cô lớn lên trong căn nhà này, và tôi nghĩ là cô đă khôn lớn trưởng thành. Với xă hội mới hiện nay, cô sẽ có cơ hội tiến lên rất cao, v́ đây là lúc cho những người nghèo như chúng ta đứng lên nắm lấy vận mạng của ḿnh. Cô phải hứa với tôi là sẽ đọc cuốn sách này và làm một cái ǵ đó cho chính cô và cho đất nước chúng ta, thay v́ cứ bám vào cái đám người hết thời này. Không có luật nào bắt cô phải chết theo bọn tư bản. Thời đại của bọn người bóc lột cô đă qua rồi, cô hiểu không?"

Rồi ông ta nhét cuốn sách vào tay vú Loan. Lúc đi ngang qua mẹ tôi, ông ta rên ư ử một lời hát quen thuộc, đầu gục gặt theo điệu nhạc. Trong pḥng kế bên, mấy người công an đang khuân đồ đạc của chúng tôi ra xe. Một tiếng đồng hồ sau chúng tôi lên xe về chỗ mới.

Tôi tựa người vào ghế nh́n lần cuối quang cảnh ngôi nhà bên ngoài cửa xe. Dưới ánh nắng mặt trời, căn biệt thự trống trơn, xơ xát đứng trơ vơ sau những bờ tường đổ nát và những giàn giây leo tàn úa. Kỷ niệm cũ lần lượt hiện ra trong óc tôi như trong một giấc mơ. Tôi thấy ḿnh chạy từ pḥng này sang pḥng khác, cười nắc nẻ trong khi vú Loan rượt theo sau, mái tóc mới gội của chị bay phất phơ như một giải mây, thoảng mùi gió biển. Tôi nhớ lại những buổi tiệc bất tận của mẹ tôi, những người khách khiêu vũ bên hồ bơi dưới ánh đèn rực rỡ, mùi nước hoa thơm lừng trong không khí. Mẹ tôi vẫn như đang ngồi trước gương săm soi những chiếc móng tay với suối tóc buông xỏa trên vai.

Trong lúc tôi mơ màng với những suy tưởng của ḿnh, bên cạnh mẹ tôi đang ngồi ôm bụng trầm tư. Không biết những điều mẹ tôi đang nghĩ đến có giống như tôi? Jimmy ngồi bên kia, trông nó có vẻ chẳng hiểu việc ǵ đang xảy ra. Nó cười với mọi người, phô hai chiếc răng cửa đă rụng, nh́n ra ngoài đường với đôi mắt ngây thơ.

 

xem tiếp chương 12