Kiếp Con Lai

Quán Văn

 

Kiếp Con Lai

kiên nguyễn

 

Chương Mười Hai

 

Chiếc xe nhà binh nhồi xóc suốt nửa giờ đồng hồ. Khi nó dừng lại, hai anh em tôi nh́n thấy căn nhà mới lần đầu tiên.

Căn nhà của d́ tôi nằm đối diện với con đường bụi bặm cắt ngang một khu vườn rộng. Nhà xây đă hai mươi năm rồi, mái lợp ngói đỏ, cột sơn trắng, một lối kiến trúc Âu Á pha trộn. Cửa sổ được trang trí bằng những lớp lá chắn màu xanh, mở ra phía ngoài, lớp sơn đă quá cũ, nức nẻ thành hàng ngàn đường ngang dọc để lộ lớp gỗ đă ṃn bên trong. Nhà chỉ một tầng, gồm sáu pḥng nhỏ sơn màu trắng chạy những đường viền màu đỏ đă phai đi nhiều trên tất cả các bức vách.

Ban đầu căn nhà được cất lên cho cái gia đ́nh mấy người của d́ tôi ở. Nhưng càng ngày số người càng tăng, căn nhà trở nên chật hẹp. Dượng tôi nhờ mẹ tôi giúp để xây thêm một căn nhà trệt ngay phía sau ngôi nhà chính. Mang cái mặt cảm tội lỗi đối với người chị nghèo khó, mẹ tôi đă đưa tiền để xây thêm căn nhà.

Khu nhà mới xây thêm đó có ba pḥng, nằm giữa nhà bếp và pḥng tắm. Hai cô gái lớn của d́ tôi, Nguyệt và Tuyết chiếm pḥng gần nhà bếp, c̣n ba người con trai, Lê, Thân và Nghĩa th́ ở trong hai pḥng c̣n lại. Phía bên trái ngôi nhà của d́ tôi là căn nhà mới của chúng tôi. Mới thoạt nh́n, nó trông thật nhỏ và thảm hại. Tôi có cảm tưởng như toàn căn nhà có thể nằm gọn trong cái ga ra cũ của mẹ tôi mà vẫn c̣n thừa chỗ để đậu thêm một chiếc xe nữa. Căn nhà này cũng sơn màu trắng, nhưng trông c̣n mới hơn những căn nhà khác trong toàn khu. Mới nh́n vào, căn nhà trông giống như một cái hôp quẹt khổng lồ h́nh chữ nhật, mái lợp tôle và không có một cây cột nào. Phía sau, bên kia giếng là nhà bếp của d́ tôi.

D́ dượng tôi và tất cả con cái chạy ra đón chúng tôi ở cổng. Mọi người đều chào nhau cười đùa vui vẻ trong khi mang giúp đồ đạc của ông bà ngoại tôi vào nhà. Hầu hết bàn ghế ở khu biệt thự đều bị đập phá, nhưng ông bà ngoại tôi vẫn cố gom góp được một số. Trong tất cả đồ đạc chúng tôi đang có được, món quư giá nhất là cái án thờ bằng gỗ mun thờ cậu út tôi, được chạm trổ bằng tay và nặng hơn 100 kí lô.

Khi c̣n sống, cậu út tôi là cục cưng của toàn gia đ́nh v́ là con trai duy nhất trong số mười bốn người con sống qua được tuổi mười tám. Cậu út tôi gia nhập Hải Quân Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa năm cậu đúng mười chín tuổi. Đến năm 21 tuổi, cậu chết đuối trong một buổi sáng đi bơi tại căn cứ. Cái chết của cậu làm ngoại tôi tan nát ruột gan. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên, tôi được sinh ra cũng đúng vào ngày hôm đó. Ông ngoại tôi, giữa hai cái tin vui và buồn, đă coi sự chào đời của tôi là một điềm lạ, v́ tin rằng linh hồn cậu tôi đă nhập vào cái bào thai trong bụng mẹ tôi để trở lại. Tôi trở thành người cháu cưng nhất của ông ngoại.

Cái án thờ được đặt vào một chỗ trang trọng nhất trong pḥng khách ngôi nhà mới, mà bây giờ trở thành pḥng ngủ của ông bà ngoại tôi với chiếc giường kê gần cửa sổ và một chiếc máy may đặt cách đó chừng vài thước. Pḥng kế kê ba chiếc giường cho tôi, Jimmy và vú Loan. Kế bên giường tôi có một chiếc tủ đứng dựa vào vách tường lúc nào cũng khóa kín do mẹ tôi giữ ch́a khóa. Trong pḥng ngủ chúng tôi c̣n có một chiếc tủ đựng quần áo. Căn pḥng cuối cùng rộng chừng ba chục thước vuông vừa đủ để kê một chiếc giường cho mẹ tôi và ông Lâm, cùng chiếc bàn trang điểm nhỏ.

D́ tôi ngồi trên một chiếc thùng miệng ph́ phèo điếu thuốc quấn lúc chúng tôi dọn đồ đạc vào nhà. D́ đong đưa hai chân không ngừng trong chiếc quần ny long, nh́n mẹ tôi xếp giường cho em Jimmy ở đầu kia căn pḥng. Mấy đứa con d́ ngồi cạnh mẹ, nh́n chúng tôi đầy vẻ hiếu kỳ.

D́ tằng hắng rồi hỏi mẹ tôi:

"Họ cho mang theo bao nhiêu đó thôi à? Những thứ khác mất hết hả?"

Mẹ tôi gật đầu. D́ đáp lại bằng một tiếng thở dài.

"Mất hết?" D́ lập lại câu hỏi và mẹ tôi gật đầu lần nữa.

"Thật không ngờ được!" D́ tiếp tục. "Thật tệ quá. Nếu cô nhờ tôi giữ dùm đồ đạc cho cô trước khi cô chạy như nước sôi đổ vào háng th́ đâu đến nỗi nào. Nhưng v́ cô không gởi gấm ǵ nên tôi nghĩ chắc là cô không phiền hà ǵ khi tôi lấy một ít đồ ở nhà cô trong khi cô đi trốn. Cô cứ nghĩ thế này, nếu tôi không lấy th́ người khác cũng lấy. Dù sao tôi lấy cũng tốt hơn v́ tôi là chị cô. Tôi không biết cô nghĩ ǵ nhưng tôi nói trước là tôi không trả những thứ đó lại đâu."

"Chị lấy những thứ ǵ?" Mẹ tôi hỏi.

"Mấy thứ lặt vặt." D́ nhún vai. "Chủ yếu là cho mấy đứa nhỏ. Tôi không nhớ rơ từng món. Có ǵ không?"

"Chị có t́m thấy món nữ trang nào của em không?"

"Dĩ nhiên là không." D́ tôi gắt lên. "Tôi cũng không biết là cô giấu nữ trang trong nhà. Đừng có đổ thừa tôi ăn cắp nữ trang của cô trừ phi cô muốn tôi làm giặc lên trong cái nhà này, ngay bây giờ."

"Em không buộc tội chị; em chỉ hỏi chị một cách lịch sự"

"A, cô đừng mang chuyện lịch sự ra nói với tôi. Tôi không nhờ vả ǵ vào sự giàu có của cô. Đúng ra, bây giờ tôi phải sống bên cạnh cô là một chuyện xui xẻo cho tôi rồi."

Mẹ tôi không nói thêm lời nào. Sự im lặng làm không khí trở nên ngột ngạt. Sau cùng d́ tôi lên tiếng:

"Chuyện quan trọng là bây giờ cô định làm ǵ?"

"Em không biết. Tới đâu hay tới đó, vậy thôi."

"Tôi nghĩ là cô nên chuẩn bị chu đáo hơn. Cô không c̣n là cô gái hai mươi mốt tuổi nữa. Vả lại, không phải nói xấu cô, nhưng mấy đứa con lai của cô sẽ gây rắc rối cho cô lắm đó."

Mẹ tôi ngưng công việc đang làm, quay sang chị tôi, nhỏ giọng:

"Khi nói về mấy đứa con em, xin chị giữ lời dùm cho. Chuyện đó không mắc mớ ǵ tới chị, xin chị cứ để cho em lo lấy. Cũng xin chị đừng bao giờ nhắc đến cái tiếng đó trước mặt các con em."

"Tại sao không được?" Chị tôi phản đối. "Nếu cô không dạy cho con cô việc đời th́ rồi người khác sẽ dạy; chừng đó chắc sẽ tha hồ mà êm tai."

"Con lai là ǵ hả mẹ?" Jimmy hỏi.

Mẹ tôi chưa kịp trả lời th́ một người anh con d́ tôi đă lên tiếng. Anh ta chừng 17 tuổi, mặt đầy mụn, đỏ gay v́ trời nóng.

"Con lai là thứ con hoang, do mẹ nó ngủ với người ngoại quốc sanh ra. Như mày đó." Anh ta đứng trực diện với em tôi có vẻ như muốn căi tay đôi với nó. Mắt anh ta bị lé, và hai con mắt lé đó nh́n nhau với vẻ giận dữ.

"Thôi đủ rồi." Mẹ tôi la lên. "Sao chị ngồi đó mà để con chị ăn nói với chúng tôi như vậy hả?"

D́ tôi lại nhún vai, khói thuốc che kín hai mắt. "Tôi cho con tôi được tự do nói những điều nó nghĩ. Tụi nó không ngu đâu." D́ nhăn mặt. "Nhưng người nào nên nói câu đó đây. Chính cô là d́ tụi nó mà trước đây cô coi tụi nó như bùn đất. Nói thiệt với cô nghen, tôi không thích cái giọng đó của cô đâu. Cô không thể nói chuyện với tôi theo cái kiểu nhà giàu đó nữa. Thời thế đă đổi khác rồi."

Mẹ tôi quay trở lại tiếp tục công việc đang làm dở không nói thêm lời nào.

"Cô nghe đây, cô muốn giận tôi th́ đó là quyền của cô." Chị tôi nói. "nhưng tôi không giận cô đâu, dù sao cô cũng là em gái tôi. Tôi chấp nhận cho cô đến ở đây nhưng cô nên nhớ một điều. Cô có thể nghĩ là cô sống sao là quyền của cô, nhưng trên thực tế không phải như vậy đâu, nhất là khi chúng ta sống sát vách nhau. Cô làm việc ǵ cũng đều có ảnh hưởng chung cho cả hai bên. à, c̣n một điều nữa cô cũng nên coi chừng. Tôi muốn cô hủy bỏ tất cả những ǵ có liên hệ tới quá khứ của cô, v́ cô không làm sao biết được cái nào sau này sẽ mang rắc rối đến cho cô. Dĩ nhiên là những cái cục cưng của cô đây..." D́ tôi chỉ tay vào hai anh em tôi. "Cô không thể đem dấu chúng đi đâu, nhưng c̣n những thứ như tranh ảnh, thư từ có thể là những vật rất nguy hiểm. Công an có thể đến bất thần vào nửa đêm lục soát toàn khu vực. Cô suy nghĩ cho kỹ. Thôi tôi về để cô thu dọn đồ đạc. Đi về, tụi bay."

D́ đứng dậy ném mẩu thuốc vẫn c̣n đang cháy qua khung cửa sổ rồi khạc một băi đờm lớn. D́ bỏ đi với đám con lục tục chạy theo sau. Vú Loan xin phép đi chợ; ông bà ngoại tôi nằm nghỉ trong pḥng. Mẹ tôi nằm vật xuống giường Jimmy với dáng điệu mệt mỏi, chán chường.

Ông Lâm bước vào, người trông có vẻ tươi tắn và thảnh thơi sau khi tắm rửa xong. Tóc tai, da dẻ ông cạo rửa sạch sẽ. Ông ta ném mớ quần áo bẩn vào góc nhà, ḿnh vẫn c̣n quấn chiếc khăn lông, ông ta quỳ chân kḥm người xuống ḅ đến bên mẹ tôi, miệng cười cười. Mẹ tôi ngồi dậy, trông có vẻ căng thẳng.

"Xin tha lỗi cho tôi. Tôi van bà." Ông ta nói.

Ông ta đưa tay ra níu lấy chân mẹ tôi và ép môi ông lên đó. Mẹ tôi giật chân ra đạp vào mặt ông giận dữ như một con mèo hoang. Ông ta bật ngữa ra chống người trên hai cùi chỏ. Ông Lâm từ từ ngồi dậy, sửa lại chiếc khăn lông trên người trong khi mẹ tôi ngồi xuống giường. Ông Lâm nắm tay lại rảy những giọt máu văng xuống nền nhà.

"Con đĩ ngựa này." Ông ta nói. "Mày không mang con tao trong bụng th́ tao đập cho một trận rồi."

Mẹ tôi đứng dậy, ưỡn cong lưng, kéo chiếc áo đang mặc lên để ḷi chiếc bụng chửa. "Muốn đánh hả" Bà hét lên. "Đánh đi. Đánh ngay chỗ này này, tao cũng mong cho mày đánh cho chết cái giống thối tha của mày đây này."

Ông Lâm chỉ tay vào mẹ tôi: "Tao không cần mày. Tên tao đăng kư trong hộ này th́ tao ở đây, không cần biết mày muốn hay không muốn. Mày nên khôn ngoan một chút mà t́m cách sống chung với tao. Con đàn bà khốn nạn!" Ông ta bước ra khỏi nhà, tiện chân đá vào cái ghế nằm trên lối đi.

Đêm đó, sau khi bị mẹ tôi khóa kín cửa pḥng không cho vào, ông Lâm ṃ sang pḥng vú Loan. Từ chỗ tôi nằm, trong bóng đêm, tôi nghe tiếng giằng co của vú Loan rán đẩy ông ta ra. Một lúc sau, qua những tiếng thở hào hển, họ căi nhau.

Tôi nghe ông Lâm lớn tiếng giận dữ. "Em làm cái ǵ?  Thật không ngờ được. Có phải đó là ư muốn của con đĩ già đó không?"

Sau một lúc im lặng, ông Lâm tiếp, nhưng giọng nhẹ đi và đầy vẻ hối hận: "Làm sao em nở nhẫn tâm giết bỏ con anh như vậy?"

"Thả tôi ra!." Loan th́ thào. "Đó không phải là quyết định của bà chủ. Bà chủ có gợi ư nhưng người quyết định là tôi. Tôi làm chuyện đó là v́ tôi, tôi không muốn bị ràng buộc vào ông."

Có tiếng tay tát vào mặt trong bóng tối. Ngay say đó, tôi nghe tiếng vú Loan nhảy ra khỏi giường, và giọng chị vang vang "Ông c̣n đánh tôi nữa tôi sẽ đi báo cáo. Ông c̣n chun vô giường tôi nữa, tôi sẽ cho ông chết không toàn thây."

Bước chân chị hướng về phía giường tôi, rồi chiếc mùng lay động và chị chui vào nằm kế bên tôi. Chị run rẩy ôm lấy tôi và lặng lẽ khóc. Bên gường kia, ông Lâm nằm yên cho đến sáng.

Sáng hôm sau khi tôi thức dậy th́ chị Loan đă đi chợ. Đến bữa cơm chiều chị vẫn chưa trở lại. Mẹ tôi và ông Lâm tránh mặt nhau như tránh hủi. Gần như suốt ngày ông ta nằm trong giường của chị Loan đọc truyện kiếm hiệp c̣n mẹ tôi th́ ở trong pḥng bà sắp xếp lại những bộ móng tay giả.

Jimmy và tôi lang thang ra trước nhà nh́n đám con d́ tôi chơi đùa ngoài đất. Ban đầu, mấy đứa con trai làm lơ nhưng chẳng bao lâu sau đó, chúng chạy lại sờ mó chúng tôi như sờ mó những vật lạ trang hoàng cây noel.

Tôi nhận ra anh Lê, con trai lớn của d́ tôi cùng bằng tuổi với ông Lâm. Anh ta khá đẹp trai và chưa lập gia đ́nh. Anh thích ôm đàn ghi ta ngồi đàn trước hiên nhà. Mấy cô gái trong làng thường hay tụ lại nghe anh đàn những bản nhạc t́nh, rồi một cô cất tiếng hát theo điệu nhạc. D́ tôi ngồi cách đó không xa nh́n họ với vẻ mặt hănh diện.

Người con thứ hai, anh Thân, là niềm hănh  diện và vui sướng của d́ tôi v́ anh tốt nghiệp cán sự điện. Anh sống với người vợ mới cưới, chị Lan, trong gian pḥng cuối cùng gần nhà tắm. Lúc nào đi ngang qua pḥng anh, tôi cũng thấy anh chúi mũi nh́n vào những giàn máy âm thanh nổi qua đôi mắt kiến dày cộm. Anh chẳng thích ǵ khác ngoài công việc sửa chữa máy móc trên chiếc bàn của anh. Sau đám cưới, theo đề nghị của d́ tôi, chị Lan nghỉ dạy ở nhà lo việc bếp núc cho chồng.

Người con thứ ba, Nghĩa, giống cha như đúc; và giống cả cái tính nết nóng nảy và bộ tịch cau có. Ngay mẹ anh ta cũng phải sợ anh. Sau hai năm lêu lỏng trong trường, anh ta nghỉ học ở tuổi hai mươi bốn, không t́nh không tiền, lại trở về sống với gia đ́nh, chia chung gian pḥng với người anh lớn.

Hai người con gái kế, Nguyệt và Tuyết đi học xa cho đến khi Sài G̣n sụp đổ vào mùa hè năm đó mới trở về nhà. Hai cô ở trong gian pḥng trước đây là một phần của nhà bếp. Cả hai c̣n độc thân dù đă ngoài hai mươi, cái tuổi được coi như đă ế chồng. Một phần v́ gia đ́nh nghèo, một phần v́ măi lo chuyện học hành là nguyên do làm cho không ai muốn đến làm rễ nhà d́ dượng tôi.

Đám con kế của d́ tôi là năm ông con trai tuổi từ mười bốn tới mười chín, lúc nào cũng kéo bè với nhau như một bầy chim. Họ là đám đă nh́n hai anh em tôi với vẻ ṭ ṃ thích thú. Họ dùng những bàn tay thô nhám, móng tay nhét đầy đất ṿ đầu, bẹo má chúng tôi. Người con trai thứ sáu của d́ tôi là Trí được tiếng là nhút nhát, hiền lành. Người kế đó là Tín, lùn và rắn chắc, chính là anh chàng có cặp mắt lé đă giải thích chữ con lai cho Jimmy nghe lúc năy. Anh ta làm việc trong hăng làm bao gạo, nhưng dù đă đi làm mà vẫn xử sự như một dứa con nít.

Tín nhảy lên lưng tôi, bắt tôi cơng anh ta băng ngang sân như một h́nh thức lễ nhập gia. Thân h́nh to lớn nặng nề của anh ta đè tôi bẹp xuống mặt đất. Cứ mỗi lần tôi rán đứng lên th́ anh ta lại dộng mạnh cho mặt tôi chạm vào đất. Đám anh em của anh ta đứng chung quanh reo cười thích thú. Một lát sau, Trí nhận ra là tôi quá yếu không thể cơng anh ta được nên t́m cách khác. Anh ta bắt tôi ḅ chun qua háng đám anh em của anh ta đang đứng dạng chân từ đầu sân tới cuối sân. Mỗi lần tôi ḅ ngang người nào th́ người đó nhổ nước miếng lên lưng, lấy roi đập vào đít tôi thúc ḅ nhanh lên. Cách đó mấy thước, thằng em trai tôi cũng cùng chung số phận. Nhưng mỗi lần bị quất roi vào đít, nó ̣a lên khóc kêu ông ngoại tôi cầu cứu nên đám con d́ tôi không đánh nó nữa.

Người thứ tám là Nhơn, cao và gầy nhom. Thân h́nh anh ta làm tôi liên tưởng đến cây tre cao lêu khêu. Người thứ chín và mười là Hiếu và Hạnh, cả hai cao và nặng khoảng bằng tôi dù lớn hơn tôi tới vài tuổi. Jimmy và đám con gái con chị tôi ngồi dưới tàn cây chôm chôm nặng trĩu những trái chín đỏ ửng, lặng lẽ nh́n. Đứa lớn tuổi nhất trong đám con gái này là Hồng cùng tuổi với tôi. Ngồi kế bên là hai chị em sinh đôi, Vân và Phong. Cô trẻ nhất là Hiếu, cùng tuổi với em trai tôi; sanh cách nhau chỉ hai ngày.

Mẹ tôi không thấy cảnh hai anh em tôi quần áo te tua, mặt mày lem luốt từ ngoài chạy vào. Ngoại đem hai anh em tôi ra cái giếng gần đó tắm rửa sạch sẽ, trong khi đám con d́ tôi đứng im nh́n. Sau đó ông mang hai anh em tôi đến ghi tên học hè ở ngôi trường làng cách nhà vài trăm thước. Tôi được cho học lớp ba C với Hồng và Hạnh. Em trai tôi học lớp một A với Hiếu và hai cô sanh đôi.

 

xem tiếp chương 13