Chiều Trên Phá Tam Giang tô thùy yên  Chiều trên phá Tam Giang Anh sực nhớ em Nhớ bất tận

Quán Văn

 

Chiều Trên Phá Tam Giang
tô thùy yên


Chiều trên phá Tam Giang
Anh sực nhớ em
Nhớ bất tận.

Giờ này thương xá sắp đóng cửa.
Người lao công quét dọn hành lang.
Những tủ kính tối om.
Giờ này thành phố chợt bùng lên
Để rồi tắt nghỉ sớm.
(Sài G̣n nới rộng giờ giới nghiêm.
Sài G̣n không c̣n buổi tối nữa.)
Giờ này có thể trời đang nắng.
Em rời thư viện đi rong chơi
Dưới đôi ṿm cây ủ yên tỉnh
Viền ḍng trời ngọc thạch len trôi.

Nghĩ tới ngày thi tương lai thúc hối,
Căn pḥng cao ốc vàng vơ ánh đèn,
Quyển sách mở sâu đêm.
Nghĩ tới người mẹ đăm chiêu, đứa em quái quỉ.
Nghĩ tới đủ thứ chuyện tầm thường
Mà cô gái nào cũng nghĩ tới.
Rồi nghĩ tới anh, nghĩ tới anh
Một cách tự nhiên và khốn khổ.
Giờ này có thể trời đang mưa.
Em đi nép hàng hiên sướt mướt,
Nh́n bong bóng nước chạy trên hè
Như những đóa hoa nở gấp rút.
Rồi có thể em vào một quán nước quen
Nơi chúng ta thường hẹn gặp,
Buông tâm trí bập bềnh trên những đợt lao xao
Giữa những đám ghế bàn quạnh quẽ.

Nghĩ tới anh, nghĩ tới anh,
Cơn nghĩ tới không sao cầm giữ nổi
Như ḍng lệ nào bất giác rơi tuôn.
Nghĩ tới, nghĩ tới một điều hệ trọng vô cùng
Của chiến tranh mà em không biết rơ.
Nghĩ tới, nghĩ tới một điều hệ trọng vô cùng
Một điều em sợ phải nghĩ tới
Giờ này thành phố chợt bùng lên.
Chiều trên phá Tam Giang
Anh sực nhớ em
Nhớ bất tận.

Anh yêu em, yêu nuối tuổi hai mươi
Rực chiếu bao nhiêu giấc mộng đua đ̣i
Như những mặt trời con thật dễ thương
Sẽ rơi rụng dọc đường lên dốc tuổi,
Mỗi sáng trưa chiều tối đêm khuya.
Anh yêu em, yêu nuối tuổi hai mươi,
Coi chuyện đó như lần đi tuyệt tích
Trong nước trời lăng đăng ngh́n trùng,
Không nghe thấy cả tiếng ḿnh độc thoại.
Anh yêu, yêu nuối tuổi hai mươi,
Thấy trong ḷng đời nở thật lẻ loi
Một cành mai nhị độ.
Thấy t́nh yêu như vận hội tàn đời
Để xé ḿnh khỏi ác mộng
Mà người đàn ông mê tưởng suốt thanh xuân.

Ôi t́nh yêu, bằng chứng huy hoàng của thất bại !

Tô Thùy Yên


 

trở về trang tác giả và tác phẩm