Ra Biển Gọi Thầm

Qun Văn

Ra Biển Gọi Thầm

Trần Hoi Thư

 

Ti lại trở về cng biển. Ti lại trở về để nghe lời gọi mời của chn trời xa, của sng, v mặt trời. Ti lại về bn ny để nhớ về bn kia. Cũng vẫn một bầu trời xanh, cũng vẫn những đm my trắng nn như đn cừu trn triền đồi xanh cỏ, cũng mun lời ru trn mnh mng m thanh của sng v gi. Một chỗ đứng ở đy, ghềnh đ dựng, bi ct mềm, lũ cng b nhỏ, nước ln rồi lại nước rt.
Mười tm năm, hay l mới hm qua. Một chỗ ngồi ở đy hay một chỗ ngồi từ ci no, ngy no. Thuyền ơi thuyền ơi, thuyền tri biền biệt. Mấy mươi năm chẳng biết m tm. Ti ni hoi. Ti cứ gọi hoi. Con thuyền ở đu giữa biển cả mịt mng. Sao n chẳng hiện ln, chấm đen cuối trời, để ti cn thấy nng. Gi trở lạnh, hay người ti khng được khỏe, hay tại v kh hậu của vng ại ty Dương. Ti mang lại chiếc o ấm xưa. Mấy mươi năm chẳng biết m tm. o ny em đ thức bao đm để gởi ln đường len thương nhớ. Tn ny em quyện cả hơi thở, rn rụa nụ hn. Cn nữa. Cn con sng chảy về Kin Lương, nhnh chia về Kinh Một, nhnh chảy về H Tin, trước khi ra cửa biển. Con sng bn nh em, để ti yu v cng cu thơ cổ: Qun tại tương giang đầu. Thiếp tại tương giang vĩ... Em yu dấu v cng, v bao dung v cng. Con người l một loi lau sậy, nhưng l loi lau sậy biết nương nhờ. Chng biết suy nghĩ, dĩ nhin, nhưng chng biết suy nghĩ để lm g khi x hội ny khng cho chng suy nghĩ. Chng chỉ muốn qun, như ging chữ bằng than người t binh đ viết vội vng trn tường:
Ước g mắt ta được m tai ta được điếc...
Ci kiu hnh của một sinh vật đứng bằng hai chn phải bị nhường lại trước ci kiu hnh của sa tăng. May m chng biết nương tựa lẫn nhau, du dắt cho nhaụ Như trăm ngn bng ma ở trong rừng trm Kinh Một,Tm gn. Như em v ti. Em v ti. Nhớ g con thuyền nhỏ xuất hiện trn ging kinh vo ma nước lũ. Nhớ g mu nước đục ngầu, nước chảy xiết, mang trn ging những đon qun lục bnh, trm củi. Nhớ g về một bầu trời xm h, v những khu rừng lau trắng bạt ngn rợp mnh dưới hững trận gi hung bạọ Nhớ g về một tấm thn cha mẹ ưng niu khng may sinh lầm thế kỷ, để biết con người cn thua con vật. Con người kỳ lạ. N biết ko ci ch bằng ch no hay nhất. N sng tạo những dao những ba thay v người ta bắt n dng hai bn tay khng. N lại biết dng vải bao ct để che thn, dng rơm cỏ để lm nệm, dng dy điện thoại để lm dy đn, để ht lại những bi tnh ca. N cũng thm độc hơn bất cứ một sinh vật no. N đi ln những con c lc c tr n cu được trước khi nạp phần cho cn bộ quản gio. N thầm ln phạt đứt cọng mạ non thay v lm cỏ. N chửi thề khi hắn ngồi nghe chnh trị vin ln lớp. Nhưng n lại chịu thua trước thin nhin. Bởi nước thiqu su, v chảy qu mạnh. Bởi b trm th qu ngỗ nghịch, cứng đầu. N ngoi ngp. N vng vẫỵ Hai chn vừa đạp, hai tay vừa ko. Mưa lạnh lm chu thn n run như ln cơn sốt rt. Hm răng n đnh cầm cập. N lại đị Ci đi gh gớm. Ci đi tn bạo quật ng n khiến n cứ thở dốc, thở rống từng hồi từ lồng ngực ngỡ kh cạn. N lảo đảo. N đang ở bn trời. N hay l ti. V ti hay l n. Ti cũng chẳng cần biết nữa.
Chỉ biết c con thuyền nhỏ người con gi hm no đ dừng lạị Chiếc o b ba vải trắng. Chiếc khăn sọc rằn quấn cả gương mặt như che bớt ci cam khổ mưa nắng rừng trm. Em hỏi ti. Anh , hay anh cột b trm ny vo đ, để em chống về trại dm. Ti nhn em, lng như bật khc. Em như b tin, b thnh nữ, mẹ Maria, Phật B Quan m. Em từ đu hiện đến cứu vớt tay Tn hnh Giả ở tận đường cng. Ti ni c khng sợ sao. Em trả lời thch thức c g m em lại sợ. Gip người đu phải l ci tội, phải khng anh? Ti th thật với nng ti qu đi. Em trao ti gi cơm nếp, mấy con c r kho mặn tri dưa leo. Hai tay ti run. Ti nhận ơn cứu độ. Pha xa ở cuối bờ l ngọn đồi Sọ, c cy Thập Tự gi mờ nhạt in trn nền trời xm. Ti nghĩ ất Trời V Lượng đang ci đầu nhn xuống ti. Như đi mắt dịu dng đang nhn ti, lc nỵ Sau đ, ti cột b trm vo sau chiếc đ tam bản.
Người con gi chống so vượt ging nước ngược. Thn hnh em mảnh mai v đi bn tay mềm mại cầm chiếc so. Gương mặt trắng v đẹp c vẻ thị thnh để ti biết em l cnh chim đến từ đất lạ. Ti cũng vậy,cũng đến từ đất lạ. Chng ta cả miền Nam by giờ cũng đến từ đất lạ. Bởi v người ta đ đoạt quyền lm chủ. Ti bước theo trn bờ kinh. Mong thời gian ngừng laị. Mong người con gi sẽ đứng đấy ngn năm. Pha cuối chn trời l ni Sọ. Tượng Thập Tự gi vẫn trơ trọi dưới mn my cuối ngy sắp khc. Chợt em ni: Anh ơi, đm nay l đm Ging Sinh. Ti bng hong: ồ thế sao. Ti khng hề biết. Cổ ti lại kh. Ti nuốt nước miếng. Ni Sọ Ngi ln Thập Tự Gi. Ni Sọ đnh dấu ci tn bạo của con ngườị Nhưng Ni Sọ vẫn nẩy nở những nụ hoa bất diệt như người con gi ở Kinh Nh Chung ny. ến gốc xoi cch trại t khoảng 500 thước, ti ku nng dừng lạị " C ơi, đến đy được rồị Ti c thể b một mnh..." Nhưng em vẫn cn muốn gip ko thm một đoạn. Em ni:
" Cn xa lắm. ể em chống thm một lt khng sao đu anh" .
Ti khẩn khoản: " C hiểu dm ti. Người ta biết được chắc tối nay ti phải nằm ngoi chuồng kẽm gai, muỗi ht ti khng cn giọt mu" .
Em nghe lời. Em trả lại b trm. Ti cm ơn em, v nhủ lng trong suốt qung đời cn lại, ti sẽ khng bao giờ qun được một người con gi. V em từ gi. Chiếc xuồng tam bản mỗi lc mỗi mờ nhạt, v thn hnh mảnh mai của em cng lc cng mất ht giữa một rừng lau trắng bạt. l đm Noel đầu tin để ti biết được thế no l sự bao dung của Thượng đế. Hnh như ti nhớ đến một đoạn no trong Thnh Kinh. Hy nhn những con chim sẻ ngoi đồng nội, Ta cn cho chng chiếc ọ.. Nếu quả vậy th Thượng ế đ rủ lng thương của Ngi xuống khắp trần gian. Ti l một kẻ khng đạo, nhưng ti tin c đi mắt Ngị i mắt từ ni Sọ, d đm ở đy đen tối qu chừng. Ai đ kể lại lịch sử của kinh Nh Chung. Ngy xưa, vua Minh Mạng bi đạo, st đạo cng khắp. C nhm người trốn ra hn đảo nhỏ sau đ quay lại đất liền, ph rừng trm lập lại nh thờ v dựng nn một thập tự gi trn ngọn đồi thấp, tức Ni Sọ by giờ. Ai lại ni về những đm xưa. Những đm những xuồng ghe từ mọi nơi đổ về hnh hương dưới chn Ni Sọ. By giờ cảnh cũ khng cn nữa. Tất cả l đất lạ, ngay trn nơi chn nhau cắt rn của mnh.
m ấy, những người t mừng Ging sinh bằng ấm nước nhn lồng v ht cho nhau nghe những bi Ging sinh. Hải lấy cy đn m anh tự chế với vn thng đạn v sợi dy điện truyền tin. Anh dạo lại bi Ave Maria, khiến con tim chng ti muốn nghẹt thở. Chng ti ngồi xt lại nhau vừa nghe vừa chuyền điếu thuốc lo trong khi đm ngoi ln đen v dy xn xao lời dạ trng v lời ru của gi. Ring ti, cảm động qu chừng. Khng c gio đường v mng cỏ. Khng c cy thng v tiệc nửa đm. Khng cn người con gi dịu dng bước qua cửa thnh. Những điều đ c nghĩa g khi cả miền Nam rưng rưng nước mắt. D vết cứa cứ hnh người trong cuộc nhưng đi khi ta phải thương hại kẻ đ cứa ta. ầu c chỉ biết đến bn, đến mu. Họ thức trong khi ta mệt ta ngủ. Họ canh trong khi ta mơ. Họ rnh rập trong khi ta ung dung. C phải vậy khng, hay l ti đ tạo ra một triết l để an ủị Khng, ti khng an ủi. Chng ti khng an ủi bằng nỗi bất lực. Hải vẫn đn từ bản ny qua bản khc.
Hng vẫn ngm những bi thơ hay dạo nọ Tự vẫn tha thiết bi ht. Lửa vẫn ấm từ những anh chng chuẩn y, thiếu y, trung y, những t ti cử nhn cao học tiến sĩ bc sĩ kỹ sư từ Kinh Một về Nh Chung về Tm Ngn. ể rồi họ phải o vo, ln c đạn, rọi đn pin khắp ln. " Cc anh giờ ny cn tụ tập để ht nhạc phản động ấy hả ?" Tội nghiệp cho họ. Họ chưa biết đời l g. Họ sống như thể một con tru ngoi đồng nội, bị xỏ mỏ bởi những tay ph thủỵ Họ đ khng cn lm chủ lấy chnh con người của họ nữa.
Từ đấy ti c một người đến với ging lnh đnh. Mỗi lần ra chợ Trn để đo trn về nui bầy vịt của đm quản gio, ti lại được cơ hội gặp người con gi. Nng cng đứa em trai chăn bầy vịt trn bờ hồ. Người lnh canh gốc miền Nam thường bỏ một mnh ti cng với những đống rc bẩn thỉu để la c tn tỉnh cc c hng nước trong chợ. Ti mang thng đựng trn về bờ hồ. Mặt hồ phẳng v nước hồ xanh lợ Nng cầm chiếc gậy tre đuổi theo đm vịt, v mi tc nng xa tung baytrước gi. Nắng lm m nng đỏ hồng. Mắt nng sng lnkhi gặp tị Rồi nng ngồi xuống bờ hồ, quẹt mồ hi trn. Ti nhn nng, ước g c php lạ. Phải, ti sẽ lau dm những giọt đời bất hạnh gian khổ. Ti sẽ che nắng lửa khỏi lm nm mu da trắng nuột của em. Nng vẫn tinh nghịch như người con gi Saigon. " Anh ơi, anh nhn kia ka. m vịt con khng dm xuống hồ cng mẹ. Chng sợ nước rồi. " Nng quả ngy thơ để lng ti phải nẩy nở một niềm hạnh phc thật tinh khiết. Ti c lần hỏi nng. " C b, em khng sợ anh l ngụy sao? " Nng trả lời: " Em thấy cc anh tội nghiệp qu. Tại sao người ta lại c với cc anh như vậy ? Em nhn cc anh vc gạo, b trm, em lại nhớ đến người anh của em. Ảnh bị bắt ở Xun Lộc. By giờ khng biết bị t ở đu" . T ở đu. Ở đu cũng l nh t. V ai ai cũng chui vo cửa ngục. Cả em nữạ. Bởi vậy chng ta mới ở cng một hng ngũ. Ti muốn ni với nng như thế. Nhưng ti phải từ biệt nng. Chiếc thng trn ny, với những con trn hổ, trn đất, trn tru. Chng l căn phần của cặn b, nhưng cũng c những kẻ cần chng, như những thng phn m người dn miền Bắc đ ginh giựt trong bao nhiu năm.

Rồi một ngy người con gi chợ Trn gặp ti, giọng th tho như thể c điều g nghim trọng. " Anh hy đến đầu đống rc dưới gốc cy xoi, c ci lon sữa b." Rồi nng vội bỏ đi, đuổi theo bầy vịt trn bờ hồ. Ti xch thng giả vờ lui cui đo bới. Người cảnh vệ đ bỏ đi về pha khu nh chợ. Ti mở nắp lon sữa b, thấy tờ giấy cuộn trong lon. " Anh Hai của em đ vượt ngục về đỵ Mười hai giờ trưa nay c người đưa về chỗ tr. m nay tu sẽ vượt biển. Họ cần một người biết li tu. Em biết anh l sĩ quan hải qun nn em đ giới thiệụ ừng chần chờ nữa. Anh nhớ đến bến đ... Thương yu anh. Em. "

By giờ ti đang ở tại đất người. Bao năm chờ đợi một tin người yu cũ để rồi cuối cng người anh của nng một đm gọi điện thoại về để bo tin trong tiếng nấc. Chiếc tu mang nng đi đ bị tu hải tặc ủi chm sau khi chng thi nhau hm hiếp từng người đn b con gi trn tu. My c thương nng th lấy ci ngy tu n đi lm ngy giỗ, để n cn yn ổn dưới lng biển cả.

Trần Hoi Thư

 

Trở về trang tc giả v tc phẩm