Như Nước Trong Nguồn

Qun Văn

Như Nước Trong Nguồn

Ng Du Trung

 

 Cng cha như ni Thi sơn

 Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

 (ca dao)

 

Trời m u nhưng khng mưa. My lc đc. Gi đa với nước lm sng nhấp nh. Chị Tư v c con gi mười tuổi ngồi co ro ở một gc tu. Con tu tri bềnh bồng trn biển, hướng mũi về Phi luật tn. Chị Tư hỏi con gi:

- Con đi chưa?

- Thưa mẹ chưa.

Chị Tư lại hỏi:

- Con c sợ khng?

C b ngập ngừng:

- Dạ...khng. Nhưng biển rộng qu lm con ngợp. Lần đầu tin con đi biển.

- Mẹ cũng lần đầu tin đi biển, nhưng mẹ khng sợ; mẹ sẽ đưa con sang cc nước tự do để con được ăn học đng hong. Con thch khng?

C b nhn mẹ, giọng lo ngại:

- Qua cc nước khc c phải đi lượm lon, nhặt bao ni lng, c phải đi lm nghĩa vụ trồng cy nhớ bc khng mẹ?

Chị Tư cười, vỗ nhẹ vo đầu con gi:

- Khng đu con. Nước người ta giu ăn khng hết, đi nhặt bao ni lng lm g?

- Sao mẹ biết?

- Mẹ đọc sch, bo v nghe người ta kể lại. Con đừng lo, bn đ khng c bc Hồ nn con khỏi phải trồng cy nhớ bc.

C b cười tươi:

- Vậy th thch qu. Con ght đi nghĩa vụ trồng cy nhớ bc; khng c th giờ để học m cy trồng vi tuần l chết queo.

Chị Tư trấn an con:

- Qua bn đ con khng phải trồng cy, chỉ cần cố gắng học cho giỏi l được. Con nhớ lời ba dặn khng?

C b gật đầu:

- Nhớ chứ, mẹ. Ba bảo con rn học giỏi; nhưng ở trường c học hnh g đu.

Chị Tư vuốt tc con:

- V vậy mẹ mới đưa con vượt biển.

C b ngồi im khng hỏi nữa. Chị Tư cũng im lặng ng ra biển.  Mặt biển mnh mng, chao sng, chạy mt đến chn trời. V ở cuối chn trời đ l mảnh đất qu hương thn yu, nhưng nhiều tang tc, khốn khổ chị vừa bỏ lại. Nơi đ c cha mẹ, anh em, họ hng, bạn b chị đang sống l la, vất vưởng như những oan hồn. Chị nhớ đến ngi mộ của chồng vi nng bn suối cạnh một trại cải tạo ở miền Trung heo ht. Lời nhắn nhủ của chồng lại vang ln trong đầu: Em rn lo cho con, cho tương lai của con, đừng lo cho anh, đời anh kể như bỏ đi rồi. Tương lai của con chng ta mới quan trọng; đừng để lớn ln n on hận anh. Chị hiểu chồng nhưng lc đ chị khng đnh lng bỏ chồng trong t m con vượt biển một mnh. Chị nấn n chờ, hy vọng một ngy no đ chồng chị sẽ được thả ra. Nhưng rồi chồng chị vĩnh viễn chẳng bao giờ được thả. Lần cuối cng ra thăm, người ta dắt chị đến một ngi mộ chn cất sơ si bn bờ suối. Người ta bảo chồng chị bị bệnh chết. Chị đau đớn lịm người. Hm đ, ngồi bn mộ chồng, chị đ hứa với người đ khuất rằng chị sẽ lo cho con đến nơi đến chốn, sẽ dạy dỗ n nn người, sẽ tạo cho n một tương lai rực rỡ v nhất l sẽ chẳng bao giờ để n on hận cha mẹ. Chị rời trại t trở về nh v chuẩn bị đưa con vượt biển. Chị cố gắng lm lụng, dnh dụm, bn hết những tư trang kỷ niệm ngy cưới của hai vợ chồng, gom gp lại được bốn cy vng, vừa đủ để mua một chỗ ngồi cho hai mẹ con trn chuyến tầu vượt biển ny. Thực ra lc đầu chị c hơi ngại. By giờ l cuối đng, biển cn động. Vả lại chị cũng muốn ăn một ci Tết cuối cng ở qu nh trước khi từ biệt qu hương v khng biết đến bao giờ chị mới c dịp trở lại. Nhưng người chủ tầu cương quyết ra đi. ng cho rằng đy l thời gian thuận tiện nhất v cng an lơ l việc kiểm sot, canh gc. Chị đnh chấp nhận.  Chờ nữa th biết đến bao giờ? Cũng may mọi chuyện m xui. Chị đang ở trn tu, lnh đnh trn biển khơi. Chị khng biết rồi sẽ tri dạt tới đu. Nhưng tới đu chẳng được, tới đu th chắc cũng kh hơn ci qu hương khốn khổ chị mới vừa rời bỏ. Chỉ c một điều lm chị bức rức khng yn l chưa kịp bốc mộ chồng về chn ở một nơi cho tử tế. Chị thẫn thờ ngước mặt nhn ln trời cao, rồi khp mắt lại, hai tay chấp trước ngực, v với một tấm lng thnh khẩn, chị lm rm cầu nguyện cho mọi người trn tu đến được bờ bến tự do an ton, v sự.

Lc mở mắt ra, chị bắt gặp c con gi đang chăm ch nhn mnh.  Hnh như c b định hỏi chị điều g đ, nhưng rồi khng biết sao c b lại quay sang nhn đm người vượt biển nằm ngồi ngổn ngang trn sn tu. Mặt mũi ai trng cũng mệt mỏi bơ phờ. Cạnh chỗ c b c người đn b trẻ đang m một b trai chừng bốn, năm tuổi. Cậu b c đi mắt trn, đen ly, cứ ng c b chăm ch, rồi cậu nhoẻn miệng cười. Đng mũi tu, một đm đn ng đang ngồi quy quần vừa ht thuốc vừa ni chuyện. Khng biết họ bn tn g, thỉnh thoảng vi người đưa tay chỉ về pha trước. C b t m nhn theo. C chẳng thấy g ngoi trời nước mnh mng. Chẳng một cnh chim. Chẳng một bng tu. Bầu trời xm. My bay lng đng. C b bỗng lo sợ vu vơ. C quay sang chị Tư:

- Mẹ, mnh sẽ đi đu?

- Chng ta sẽ tới Phi. Nhưng đ chỉ l nơi tạm tr; cn sau đ đi đu th mẹ chưa biết được.

C b lại hỏi:

- Nơi mnh đến c người Việt nam khng mẹ?

Chị Tư im lặng một lc rồi cầm tay con đp dịu dng:

- Thực ra mẹ cũng khng biết; nhưng mẹ đon l c.

C b nhn mẹ giọng lo u:

- Khng c người Việt nam rồi con biết chơi với ai, đi học với ai?

- Con đừng lo. Rồi con sẽ quen, sẽ c trường mới, bạn mới.

C b phụng phịu:

- Con nhớ ng b ngoại, nhớ con Thủy. Hm đi con khng biết nn khng từ gi bạn con được.

Chị Tư m c b vo lng an ủi:

- Mẹ xin lỗi. Mẹ khng thể cho con biết trước, lỡ con để lộ ra cng an biết được sẽ bắt hai mẹ con mnh nhốt vo t mhư họ nhốt ba con đ.

C b ngồi im, vẻ bức rức; một lt lại hỏi:

- Sao cng an thch bắt người ta nhốt vậy mẹ? Tại sao họ nhốt ba con?

- Chuyện ny rất di m con cn nhỏ khng thể hiểu được. Khi no con lớn mẹ sẽ giảng cho.

C b hơi bất mn:

- Chắc mẹ giấu con. Ở trường người ta bảo ba con l ngụy qun, ba c tội với Tổ quốc; người ta ni ba lm tay sai cho Mỹ giết hại đồng bo.

Chị Tư cảm thấy tức nơi ngực. Chị xoay c b lại, nhn thẳng vo mắt con, ni chậm ri:

- Người ta ni bậy đ. Con nghe mẹ ny. Mẹ chưa bao giờ ni dối con điều g, con phải tin mẹ. Ba con khng c tội. Ba con khng giết hại đồng bo. Con phải nhớ như vậy.

C b định ci lại nhưng thấy mặt chị Tư nghim trang v buồn b qu, nn thi. C ng về mũi tu. Hnh ảnh ba c hiện ra trong đầu. Người đn ng cao cao, mặc đồ lnh, mỗi lần về php thường bồng c ln xoay một vng rồi hn ln tc c, rồi dắt hai mẹ con c đi ăn kem, đi xem chiếu bng. Hồi đ c cn nhỏ, bốn năm tuổi g đ nn chẳng nhớ được nhiều. Chỉ nhớ mỗi lần ba về th nh vui lắm, nhất l mẹ, mẹ rất vui, rất t la rầy c b. Sau đ ba đi biệt tăm, bốn năm năm chẳng trở về nh lần no. Mẹ ni ba đi t.  C b theo mẹ ra thăm ba một lần. Ba c ốm nhom, đen thui v gi nữa; c b gần như chẳng nhận ra được. Lần đ ba c chẳng ni g nhiều với c, chỉ xoa đầu c rồi ni một cu: "Con ở nh ngoan, nghe lời mẹ v rn học giỏi". Rồi ba c ni chuyện với mẹ; nhiều điều c b khng hiểu. C chẳng hiểu g cả. Khi ra về ba c m c vo lng, hn ln trn c. C nhớ c thấy nước mắt chảy di trn mặt ba. Rồi sau đ, một lần mẹ ra thăm ba về cứ khc suốt ngy.  Mẹ m c, ni: "Ba con chết rồi" v khc. C chẳng biết g cũng khc theo. Mấy hm trước, nửa đm c bị mẹ đnh thức, mặc cho quần o rồi dắt đi. Đm tối thui, lạnh run, c chẳng hiểu g. V by giờ c ngồi trn chiếc tu đầy nhc người ny, khng biết sẽ đi đu, về đu, sẽ gặp ai, ở với ai. C b cng nghĩ cng khng hiểu. C khng hiểu tại sao nhưng c thấy nhớ ngi nh, nhớ ng b ngoại, nhớ bn tay nhăn nheo của b ngoại thường hay vuốt tc c, nhớ con Thủy bạn học. Khng biết by giờ n đang lm g? Chắc n giận mnh lắm; n giận mnh đi m khng cho n biết. Thật tnh mnh c biết g đu, c tự bảo mnh thế. C thấy buồn buồn trong lng. Hai ngy rồi chỉ ngồi cu r trn tu...

C quay sang gọi mẹ. Chị Tư đang suy nghĩ g đ khng nghe tiếng ku của c. C lập lại, giọng hơi lớn:

- Mẹ.

Chị Tư giật mnh:

- Hả?

- Qua bn đ con viết thư về cho con Thủy được khng mẹ?

Chị Tư cười dịu dng:

- Được chứ. Con viết thư về cho ng b ngoại nữa; ng b ngoại chắc nhớ con lắm.

Ni xong chị ko c nằm xuống, m lấy c. Hơi người chị tỏa ra ấm p lm c b cảm thấy yn lng. Một lt c b ngủ thiếp đi. Cn lại một mnh, chị Tư nằm nhn lơ đng ln bầu trời xm, đầu c suy nghĩ lung tung.

Con tu vẫn chậm chạp bơi đi; tiếng my nổ nghe bục bục, đều đều buồn b. Thỉnh thoảng một con sng lớn đập vo mạn tu lm nước văng tung te. Chị lấy ci o che cho con v nhn c con gi ngủ bnh thản trong vng tay của mnh bất chợt chị thấy lng xao xuyến, lo lắng. Tương lai rồi sẽ ra sao?  Một mẹ một con giữa một đất nước xa lạ no đ chị sẽ lm g để sống? Liệu chị c giữ được lời hứa với chồng khng? Chị thẩn thờ hướng mắt về khoảng khng bao la trước mặt. Biển mnh mng v đầy trắc trở như tương lai mịt m của hai mẹ con chị. Trong nỗi hoang mang trước một tương lai bất định v trước cảnh trời nước mnh mng đầy dọa nạt, tm tr chị c lc chợt dừng lại nơi mấy đm my đen khng biết xuất hiện từ lc no ở chn trời; nhưng chỉ thong qua rồi hnh ảnh những đm my ấy biến mất, lẫn lộn vo với v số những hnh ảnh khc đang lm chị ưu tư, lo lắng.

Khng biết bao lu sau đ, một lc chị giật mnh nhận ra bầu trời đ đầy my; những đm my mu đen trng nặng nề u m như cng lc cng ko bầu trời thấp dần xuống lm chị cảm thấy sợ hải. Chị vội vng lục trong xch tay mang theo li ra tấm ni lng dng để che mưa. Tiếng tấm vải nhựa sột soạt lm c b thức giấc:

- C g thế mẹ?

Chị Tư trải rộng tấm ni lng, đp lời con:

- Chắc trời sắp mưa.

C b ngồi dậy phụ chị Tư xếp mấy ci xch tay vo giữa hai mẹ con. Gi bắt đầu thổi mạnh. My xuống thấp, bay l đ. Chị Tư nhn thấy r từng sợi my tơi ra như một đm bng gn mu đen bị ai đập cho bay tn loạn. My xuống thấp tưởng như c thể với tay nắm lấy được. Gi cng lc cng mạnh hơn. Mọi người trn tu cũng đang loay hoay chuẩn bị che mưa. Tiếng người ồn o lẫn vo tiếng gi v tiếng sng đang bắt đầu dng cao. Chị Tư ngước mắt nhn ln, khng gian thu hẹp lại, khng cn thấy chn trời, mặt biển ở xa khuất vo my. Bầu trời như ci vung khổng lồ chụp p ln đầu mọi người v cng lc cng p dần xuống. Chị Tư ti mặt nghĩ đến một điều: bo. Chị đảo mắt ng quanh trn tu tm kiếm. Chị thấy ci thng nhựa đựng nước uống đ cạn nằm lăn lc ở một gc tu. Chị nhoi người đến ko ci thng đưa cho con gi, ni nhỏ:

- Con giữ ci ny cho chặt.

C b ngạc nhin:

- Chi vậy mẹ?

- Đừng hỏi. Nhớ giữ cho chặt.

Mưa bắt đầu rơi. Chị Tư phủ tấm ni lng trm lấy hai mẹ con.

Tấm ni lng bị gi thổi phần phật, như chỉ muốn cuốn bay đi.  Hai mẹ con phải vất vả, kh khăn lắm mới giữ lại được. Chừng mười pht sau th mưa trt xuống o o. Mưa như trời muốn mưa một lần cho hết khng cn một giọt nước no trn cao đ. Những giọt mưa lớn v nặng đập ro ro ln tu, ln thn thể mọi người. Hai mẹ con ướt loi ngoi v gi lm tấm ni lng bay ng nghing đủ pha. Con tu chuyển mnh run rẩy trong cơn cuồng nộ của biển, ku ln răn rắt, chao qua chao lại, trồi ln cao rồi lại bị đẩy chi đầu xuống theo từng con sng. Cứ mỗi lần con tu nghing sang một bn th nước biển trn vo. Đn ng h nhau tt nước. Đn b, con nt sợ hi, la ht, ku khc ầm ỉ. Lẫn trong tiếng ồn o c tiếng mấy cụ gi lm rm cầu nguyện.

Suốt mấy tiếng đồng hồ sau đ gi v sng biển thay nhau vi dập con tu. Chiếc tu, như một con th bị vy đnh tứ pha, thở hổn hển, cố trườn đi, hết bị đẩy sang bn ny th bị x dạt về bn khc. Người ti cng đu mnh trn cần li rn điều khiển con tu. ng ta vừa gh tay li vừa la ht, ku ni g đ; tiếng la của ng chm vo tiếng sng, tiếng gi ầm ầm.

Như bực mnh v con tu vẫn ngoan cố khng chịu chm, gi lại chồm đến, lần ny hung hn, cuồng loạn, giật lấy tấm ni lng trn tay hai mẹ con nm tung ln trời, x toạc mấy tấm vn nơi phng li, thổi tung những bao bị, ly chn, mũ nn bay tung te; sng vo ha với gi đập từng cuộn nước khổng lồ phủ chụp lấy con tu mỏng manh. Chiếc tu rung ln dữ dội, chng chnh rồi nghing hẳn về một bn. Nước biển trn vo cuốn lấy mọi người.  Tiếng ku cứu, la ht hỗn loạn. C b ti xanh mặt my m gh ci thng nhựa. Chị Tư lẩy bẩy giữ chặt c con gi, ht:

- Giữ chặt ci thng.

By giờ th nước đ đầy tu v con tu đang chm dần, chm dần.  Đm người vượt biển bị sng x đẩy, nhồi dập đang cố ngoi ln, tay chn vẫy đập loạn xạ trong nước. Một con sng ập đến cuốn mẹ con chị Tư ra xa. Hai mẹ con m ci thng nhựa trồi hụp trn mặt biển. Chị Tư bm vo chiếc phao nhựa rn đẩy con ln mặt nước, nhưng chiếc phao khng chịu nổi sức nặng của cả hai người.  Cứ mỗi lần chị Tư cố ngoi ln th ci thng lại bị nhận chm xuống ko theo c b. Một nghĩ thong qua trong đầu: Khng thể chết chm được. Chị Tư ấn ci thng st vo người con, ht lớn:

- Giữ ...chặt...nhớ.

Chị gắng mở to hai mắt thu lấy hnh ảnh con nhập nhe qua ln nước biển lần cuối cng rồi bung tay, chm vo mặt nước. Nhờ giảm sức nặng, ci thng lại đẩy c b trồi ln. C b hoảng hốt nhướng mắt nhn quanh. C chẳng thấy g. C vừa khc vừa go thảm thiết: Mẹ...ơi... Tiếng ku của c b lẫn vo tiếng sng, tan long trn mặt biển mnh mng cuồng nộ...

 

Ng Du Trung

 

Trở về trang tc giả v tc phẩm