Khi Quỷ Vương Ngự Trị

Qun Văn

 

 Khi Quỷ Vương Ngự Trị

nguyễn đức lập

 

Ch Hai , rồi ci vụ Nng hội biểu mnh nạp đất v tập đon, ch mới tnh sao đy?

Hai Phng, vừa nghe ci giọng lo lắng, rầu rầu của Su Minh, vừa ng ci mặt b xị của y, rung đi, trả lời tỉnh kh:

- Th cứ nạp đất v tập đon, rồi vc cuốc đi lm mỗi ngỵ Người ta sẽ tnh điểm cho mnh. Cuối ma, người ta sẽ chia hoa mu cho mnh ....

Su Minh, hnh như bị chưng hửng trước thi độ v lời lẽ của Hai Phng, y trn mắt:

- Bộ ch tnh lm như vậy thiệt saỏ Bộ ch hổng thắc mắc g hết saỏ

Hai Phng cười tươi, lắc đầụ Ci miệng của lo mm xọm, răng cỏ rụng sạch trơn, khng cười cn dễ coi, cười tươi chừng no, ci lợi đen x nhe ra chừng nấy, thiệt kh coi hết sức. Đ vậy, cặp mắt của lo cn lng liếng đong đưa một cch tinh ngịch.

Su Minh hậm hực ni thm:

- Ch cũng biết m, ch Haị Hồi tui với ch về đy khẩn hoang, đất ny ton l rừng chồị Mnh đ bỏ cng bỏ của, đổ mồ hi, si mu mắt mới trồng trọt được. Thm Hai cũng v dọn rẫy m bị rắn hổ my cắn chết. Cn thằng Ti của tui th đạp nhằm lựu đạn m banh thỵ Xương mu mnh cũng đổ ra cho đất đai nầy đu phải t. Sao khi khổng khi khng lại nạp cho người tả

Su Minh ni lun một hơi dị Ci mặt lưỡi cy của y ti mt. Cặp mắt của y long lanh. Y ngưng ni rồi m cặp mi của y vẫn cn giựt giựt lin hồị

Hai Phng đảo mắt liếc quanh một vng. Trong qun vắng ngắt vắng ngợ Thằng Xương, chủ qun, đang ngồi khoanh tay rế ở gần cửa, ng mng ra đường. Khch trong qun chỉ c mnh lo v Su Minh.

Ng bộ tịch của Su Minh, lo lại cườị Lo hỏi ngược lại:

- Mầy hổng chịu rồi mầy lm ci g được saỏ Bộ mầy tưởng mầy lm "ng Honh, ng Trấm" g ở đy saỏ

Lo vươn hai tay ln trời, vặn vẹo thn mnh một cch thoải mi:

- Tao th dễ ợt. Ai biểu sao th tao nghe vậỵ Ai lm sao th tao lm vậỵ

Su Minh vng vằng:

- Chuyện bằng trời m ch ni sao nghe khỏe rẹ Hổng lm g được th t nhất mnh cũng phải tm Nng hội m hỏi cho ra lẽ chớ.

Hai Phng lắc đầu:

- Hỏi ci g nữa by giờ? Nng hội đ họp hết đồng bo để ni rồi, giải thch rồị Mầy c thắc mắc, sao bữa đ mầy khng hỏỉ

Tự nhin, lo xuống giọng buồn buồ n:

- M mầy hỏi ai đỷ Nng hội l aỉ Thằng B?ay Mạnh nm ra, n cũng như mầy với taọ N cũng ph rừng, cuốc gốc thấy ng b vải mới c được hai mẫu đất như by giờ. Nhờ cht hơi hướm giao lin, tiếp tế g đ của ng gi vợ n, n được đề bạt lm trưởng ban Nng hội, chớ cn bổn thn n, n c biết "nhn dn lm chủ" l ci g đụ N cũng đứt ruột đứt gan, nghiến răng m nộp đất vậỵ

Lo vi tay vỗ nhẹ ln vai Su Minh:

- Mầy tnh so đo, kn cựa với n lm g. Chẳng qua n cũng chỉ l ci thứ thin lị Trn x, trn huyện bảo sao th n về, n phải ni y với mnh như vậy, theo kiểu "di đnh đục, đục đnh săng". N cn khổ hơn mnh m. Mnh sướng hơn n, v buồn buồn mnh cn ku n ra m chửi được.

Cng nghe Hai Phng ni, mặt mũi của Su Minh cng kh coị Y rt ln:

- Rồi để y đ m chịu được saỏ

Hai Phng thở di, lo biết qu rnh tnh tnh của Su Minh. Bộ tịch của y bặm trợn, dề, tnh của y bộc trực, nng nảy, nhưng y rất tốt bụng. Ngay từ hồi mới quen biết, mặc dầu lc no Su Minh cũng ku lo bằng "ch Hai" nhưng ring về phần lo, lo coi Su Minh như bạn.

Nh Hai Phng với nh Su Minh cng chung một ci hng rọ Cuộc đất của lo v cuộc đất của Su Minh cũng nằm st ranh. Nhiều lần lo ni với Su Minh, "đng c mầy, ty c tao". Nhiều lần, lo với Su Minh "tối lữa tắt đn" c nhaụ Vợ lo bị rắn cn chết, một tay Su Minh lo lắng hết chớ ai, đi mua vải liệm cũng y, tho bộ vn ra đng hm cũng y, đo huyệt cũng c tay y, di quan hạ rộng g cũng khng thiếu mặt ỵ Cn khi con y bị lụ.u đạn nổ banh xc, th chnh lo đi lượm từng miếng thịt văng tứ tung lung tng chớ ai... C mn ngon, vật lạ g, lo với Su Minh cũng chia sớt cho nhaụ

Cy mt bn sn nước lo trổ tri chiếng, tới chừng chn, lo ăn chưa được một gc tư, cn bao nhiu, vợ chồng con ci nh Su Minh nch hết. Tri mng cầu xim đầu ma m vợ Su Minh săm soi mỗi ngy, Su Minh cũng hi đem qua cng vợ lọ

Hai Phng liếc Su Minh, mặt lo buồn thiu bồn chảỵ Su Minh chn nản ng thấy:

-Tui cũng đu c d tới ch m cũng ci mặt xui taỵ Mồ hi nước mắt của mnh m sao để cho mất đi một cch dễ dng như vậỷ

Hai Phng liếc chừng thằng Xương, chủ qun. Thằng nầy, thiệt ra, khng tới nỗi nọ Khch tới qun, ai bn tn chuyện chnh sch nh nước, ai ph bnh chnh quyền cch mạng, n đều nghe đủ hết, nhưng n khng c tật bp xp. N kin miệng một cch khn ngoan. Nhờ vậy m qun n mỗi ngy số khch ruột mỗi đng đc hơn.

Hai Phng lại vi tay vỗ ln vai Su Minh. Giọng lo buồn buồn:

- Su , mầy cũng biết tao rnh qu rồị Chyệ n khng nn, khng phải, khng dễ g m tao nhịn. Mạng tao by giờ l mạng ci m. Vợ chồng tao ăn ở với nhau mấy chục năm như hai con c tr đực. Cho tới chết, bả cũng khng đẻ đi cho tao được một đứa con nọ Nhiều khi ng bầy con của mầy m tao rưng rưng nước mắt. Mặc dầu mầy trẻ hơn tao, nhưng cả tao lẫn mầy đều kể như bỏ rồị C nghĩ ci g, c tnh ci g, l tnh cho sắp nhỏ. Tao với mầy, cho dầu c ngoo tay nhau m lm tới, cũng l đơn phương độc m m thị Lỡ khi thất bại rồi, con ci mầy ai lỏ Con vợ mầy n bịnh c rề thng nầy qua thng nọ ...

Hai mắt của Su Minh chớp lia chớp lịa ra chiều cảm động. Ci mặt của y vốn đ sấu trai, cục mịch, by giờ y lại buồn b, thấy cng thảm đạm thlương.

Hai Phng liếc chừng về pha thằng Xương. Lo hạ giọng nhỏ rức:

- Ci chuyện tập đon nầy rồi cũng khng đi tới đu, bởi v bụng dạ ai cũng khng muốn. Ngay như thằng Bảy Mạnh, n hồ hởi, phấ n khởi h ho động vin đồng bo, nhưng trong bụng n cũng hỡi ị

Lo gật g:

- Lm một chuyện m khng ai muốn, tao hỏi mầy, lm sao m thnh cng cho được?

Su Minh thở hắt ra một cị Y ngập ngừng:

- Ni vậy... rồi... rồị... rồi lm sao đỷ

Hai Phng nghim giọng:

Phải lm sao cho ma tới c ci m bỏ v miệng. Khng thi sẽ đi r ruột cả bầỵ Đm con lủ khủ của mầy m đi vi ngy, chắc tao với mầy tự vận.

Su Minh ku ln, giọng y khn đặc:

- Tới nước non nầy th tự vận thiệt rồi, chớ cn ci g nữạ Chắc ti bp cổ mẹ con n trước, rồi tui đm họng tui saụ Hậ u sự, ch rn sống m lo liệu gim.

Hai Phng nạt ngang:

- Đừng ni bậy ni bạ mầỵ CHuyện g rồ i cũng từ từ m tnh. Ci tch g mầy đọc cho tao nghe đ, mầy hổng nhớ saỏ Gia Long tẩu quốc g đ, chiến thuyền của Ty Sơn vy kn bốn bề ở gần ci đảo g đ ... Ci đảo g đ mầy c nhớ khng?

Su Minh nhu my một hồi, rồi lắc đầụ Y cu nhu:

- Tớ i nước non nầy m ch cn ở đ ni tuồng tch, thiệt tui hết biết ch lun.

Hai Phng vẫn rề r:

- Ci đảo g thy kệ n. Hổng nhớ th thi, cứ biết l ci đảo g đ đư+ọc rồị Ai cũng tưởng l phen nầy đức Cao Hong kh thot. Vậy m rồi tự nhin trời nổi cơn ging bo, ghe thuyền của Ty Sơn bị vi dập ngả nghing, đức Cao Hong thot thn khỏe rẹ..

Su Minh bực dọc:

- M ci chuyện đ đu c lin quan g với hon cảnh của mnh by giờ?

Hai Phng mỉm cườị Cặp mắt của lo long lanh tinh qui:

- Tao muốn ni với mầy l chuyện g cũng vậy, cũng c lối thot hết. Mnh tnh, rồi trời cũng tnh ở trỏng. Trời cho mầy c vợ. Trời cho mầy c một bầy lủ khủ, hổng phải để cho mầy bp cổ tụi n chết hết rồi mầy đm họng mầy lun.

Giọng lo trở nn ngọt ngo thn mật:

- Chuyện đu cn c đ, mầy đừng lo nghĩ qu tr rồi lm cn. Đ tới nỗi no đu m tnh chuyển ẩu tả. By giờ, tao muốn bn với mầy như vầỵ..

Su Minh im lặng. Cặp mắt của y ng lomlom v ci miệng mm xọm của Hai Phng m chờ đợị Từ trước tới nay, y vẫn tin tưởng rất nhiều v Hai Phng. Y vẫn cho rằng lo bn chuyện g cũng vậy, đu ra đ ...

Hai Phng cầm lấy ci lỵ Cn c một cht c ph ở đy ly, lo ngửa cổ uống cạn. Lo vi tay lấy bnh tch, rt đầy nước tr vly, rồi cầm ly quất một hơi ngon lnh. Lo kh một ci như bợm nhậu uống rượụ

Su Minh c mi nng nảỵ Y rọ rạy cặp mng lin hồị

Hai Phng hưỡn đi mc bịch thuốc rạ Su Minh ng thấy điệu bộ vấn thuốc của Hai Phng m pht bực. Miếng giấy quyến nhỏ xu, thuốc th c vi sợi loe hoe như lng nch, vậy m lo se tới se lui, thấy bắt nng ruột.

Cho tới khi rt được một hơi, nhn khi lơ mơ, Hai Phng mới ln tiếng:

- Tao bn với mầy như vầy đỵ Dứt khot l đầu ma mưa nầy, đất của tao cũng như đất của mầy khng cn lm được nữa rồị..

Su Minh "x" một hơi di:

- Tưởng ch bn ci g. Chuyện đ bộ tui hổng biết saọ

Hai Phng xua tay:

- Mầy sao nng qu lẽ. Để tao ni cho c đầu c đui đ. Rồi, coi nhằm hay khng nhằm, mầy sẽ ln tiếng saụ Tao bn với mầy như vầy... Cn ba mớ khoai m bn đất của tao, cũng như bn đất của mầy, tao với mầy ko v nhổ hết đị Củ chưa được trộng mấy, nhưng kệ n, được cht no hay cht nấy, chớ hổng lẽ để mai mốt nộp cho chng ăn. Vừa nhổ, mnh vừa tri h l khoai bị chuột bọ ph hoại, hổng thu hoạch được bao nhiụ

Su Minh hỏi chăm bẳm:

- Để chi vậỷ

Hai Phng chậm ri:

- Mnh nhổ khoai, thin hạ sẽ nhổ theọ Mnh tri h như vậy, thin hạ sẽ tri h theọ Thằng Bảy Mạnh c cớ để bo co l trn l ma mng thất bt, mnh khỏi phải đng thuế.

Su Minh thở kh khoi tr. Đng l lo Hai Phng nầy cao kiến qu taỵ A m thấy ci điệ u bộ l kh của lo, rồi tưởng lo ngu, người đ sẽ bị lầm chết. Su Minh lại hỏi:

- Rồi, mnh chở khoai m xuống chợ bn?

Hai Phng nhn Su Minh bằng đi mắt thương hại:

- Tao m c lỡ miệng ni mầy ngu, chắc l mầy tự i lắm. Nhưng thiệt tnh m ni, c mầy đu phải l c c lc m mầy hổng chịu suy nghĩ ci g cho tới nơi tới chốn hết ... Mầy bn hết khoai m, mầy cầm mớ tiền như mớ giấy lộn trong tay rồi con mầy no được saỏ Khoai nhổ về, mầy biểu vợ con mầy chịu kh xắt mỏng đem phơi hết. Khoai m kh, ăn sừng sực, khng đặng ngon miệng, nhưng khi hữu sự, dng để cứu đi cũng được chớ hổng tới nỗi nọ

Su Minh gật g ra chiều hiể u v đồng . Nhổm người tnh đứng dậy, y ni mau:

- Vậy tui với ch v rẫy cho rồị..

Hai Phng đưa tay ngăn lại:

- Khoan đ. Tao bn đ hết đu... Đ mới l bước cố thủ. Đảng dạy lm việc g cũng phải từng bước, từng bước, chỉ c "thời kỳ qu độ" g đ, nhảy vọt ln x hội chủ nghĩa l khng cần từng bước thị..

Lo ni xong cu đ, ngửa cổ ln, cười hăng hắc, rồi như kịp thấy ra điệu bồn chồn của Su Minh, lo ni lun:

- Cố thủ được rồi, mnh cũng phải tnh tới chuyện pht triển cht đỉnh ... Trong vườn của mnh, tuy cy tri rậm rạp, coi vậy nhưng cũng cn nhiều vạt đất trống. Tao đ đem hai con vịt xim đổi cho thằng cha Ba Tui lấy được một mớ khoai mn giống rồị Khoai mn dễ trồng m cũng dễ ăn. Mnh cứ thấy chỗ no trống, mấp lỗ bỏ xuống, n ln tới đu mnh vun chưn tới đ, cam đoan với mầy ăn hoi cũng hổng hết ... Cn nữa, ci hng ro chung quanh vườn của mnh, mnh cặm khoai m, nhổ gốc no, mnh cặm lại gốc đ, cũng đỡ lo được một phần ...

Su Minh vỗ vỗ bn tay ln trn, giọng y rạng rỡ:

- Đng như người ta ni "n l c ch n khng". Ch m hổng ni, chắc tui dm nổi khng, ra tay lm bậy thị..

Hai Phng đứng dậỵ Lo ko tay Su Minh:

- By giờ v rẫy được rồị Nhưng m chưa hết ...

Lo đưa tay vỗ v bụng bnh bịch:

- Cn nữa, cn nhiều kế sch nằm ở trong đy nữạ Từ từ rồi tao ni saụ Đụng chuyện tới đu, tao ni tới đ. Ni trước, mầy sướng qu, mầy ph cnh nhạn ra th hết thế lm ăn ...

Lo ko Su Minh ra khỏi qun. Lo hứng ch ng thấy nhưng lo bỗng cụt hứng, ỉi xu nt mặt khi nghe thằng Xương h hon pha sau:

- , ch Haị Chưa trả tiền c ph đ nghen!

 

***

 

Ma mưa đ chấm dứt m sao cả ấp coi bộ xc rc xơ rợ Mọi năm, vo thời gian nầy, nh no cũng chộn rộn lo phơi la, lo xắt khoai lang, lo nhổ đậo phọng. Nh no cũng chong đn lm việc tới khuya lắc khuya lợ Nh no cũng lo dậy sớm đặng chạy ra quốc lộ đặng ginh chổ phơi la, phơi khoaị Vậy m năm nay, nh no cũng c vẻ uể oải, lạnh tanh.

Vụ l a ma của tập đon thất bt nặng nề. Cỏ dại phủ kn gốc la, mắc cở ty chụp ln ngọn la cũng đu c ai buồn dọn. Cha chung m, đu c ai khc. Ban quản trị tập đon c h ht, đồng bo cũng chỉ lm ầu ơ v dầụ Nhổ gốc cỏ ở vườn ring th ai cũng sing hết ...

Tới ngy gặt mới th thảm. Du kch được huy động để canh giữ chung quanh, đề phng đồng bo tẩu tn la gặt được. La gặt xong rồi, ban nng nghiệp, ban thuế, xxuống ngồi tnh chi li, khng xt một hột. Bao nhiu la phải nạp thuế, bao nhiu la phải bn "hợp đồng hai chiều", tương ứng với số dầu cy, phn bn m tập đon đ mua của phng nng nghiệp, được dồn v bao, chất ln xe, chở đi mất tiụ

Ng đống la cn lại, đồng bo chưng hửng. Tnh cng điểm, chia chc ra, sau khi giữ lại một mớ để lm giống, mỗi người chỉ cn được vi k lộ Vi k l m ăn trọn một năm, mặt ai cũng mo xẹọ

Hai Phng v Su Minh tm số la được chia v trong hai ci ọ Hai người trần trng trục, cầm hai ci nạm lc về nh.

Hai Phng vừa đi vừa ni với Su Minh:

- Hai nhm la nầy, gom chung hết lại, phơi phng hết rồi, xay ra, đủ cho đm con của mầy ăn một bữa... Mnh cứ nấu cho tụi n ăn đ ch một lần. Dầu g cũng l la mớị.

Su Minh cười gằn:

- Ăn đ miệng một bữa rồi nhịn cả năm.

Hai Phng thở di, cảm khi:

- Tao đ ni trước với mầy rồi, ba ci vụ tập đon nầy rồi cũng khng đi tới đu hết. Giỏi lắm l một vi năm đất đai cũng trả lại cho mnh thị

Su Minh bực dọc:

- Nhưng m lc đ như l đất hoang. Tại sao khng trả lại ngay by giờ? Thiệt tui khng hiểu nổi, nghĩ tới nghĩ lui muốn đin ci đầụ

Hai Phng chắc lưỡi:

- C g đu m mầy khng hiểụ Chuyện g cũng vậy hết, dưới sự lnh đạo "ưu việt, bch chiến bch thắng" của đảng v nh nước, đu c dễ g m người ta chịu l đ sai lầm. Dầu cho c thấy sai lầm đi nữa, người ta cũng phải tm cch che đậy, tm cch no hợp l để giải thch với đồng bo, đặng cho khỏi mất my mất mặt ... Nhưng m ....

Lo cười một cch kh hiểụ Su Minh thắc mắc:

- Nhưng m lm saỏ

Hai Phng trả lời tỉnh bơ:

Nhưng m, ko di tnh trạng như vậy mnh đỡ lắm. Như vầy nghe, đồng bo khng c ai phản đối vụ tập đon hết. Biểu nộp đất th nộp đất. Biểu đi lm th đi lm. La gặt ra, tnh thuế chở đi, cũng khng ai ni một tiếng nọ Như vậy l đồng bo đ ngoan ngon chấp hnh chnh sch của đảng v nh nước rồi chớ cn g nữạ Nhưng m kết quả th mỗi người thu hoạch được c một nhm như vầy đỵ Vậy th, su thng nắng năm nay, ai lm được ci g đ th lm, đi đốn củi, đi hầ m than, lm ci g cũng được hết thảỵ Đu c ai cấ m cản được. Cấm họ tih` phải đem gạo tới cho họ ăn. Khng c gạo đem tới, tốt hơn hết l đừng c cấm. C phải vậy khng?

Su Minh vẫn cn thắc mắc:

- Nhưng m .... nhưng m .... Nh nước đ ra lịnh nghim cấm ba ci vụ lm rừng, đốt than.

Hai Phng cười thnh tiếng:

- Ci lịnh đ ban ra đu ở ngoi H Nội lận. Mấy ổng ở xa qu m. Ăn thua l ở địa phương. M địa phương th như mầy biết rồi đ, cn bộ chấm mt của dn được cht no hay cht nấy, dn "nhảy ro" nhiều chừng no, cn bộ no chừng nấỵ Mnh c đốn hết cy trn ni Thị Vi, m mnh "biết ăn biết ở" cht cht, cũng khng ai ni độ ng tới mnh một tiế ng no đụ

Su Minh ngẫm nghĩ một cht, rồi gật đầu nh nhẹ. Mắt y đăm chiu ng ln khoảng trời cao rộng, y cất giọng như than:

- Ch Hai ơi, tui nhờ nghe lời ch m by giờ hổng tới nỗi lo, nhưng ng qua ng lại b con bốn bn, tui cầm lng hổng đậụ Mẹ con thm Năm K rồi lấy ci g ăn đỷ Vợ chồng con ci nh Hai Nhi lm sao m sống? Rồi đm chu nội của b Ba Thời chắc bốc cức m ăn ...

Hai Phng cảm động ra mặt. Lo ni bằng một giọng tha thiết:

- Tao thương mầy l tao thương ci nết nầy đy, Su . Mầy hơi yn phận mầy l mầy nghĩ liền tới phận người khc. ng b mnh c ni "trời sanh voi, trời sanh cỏ". Sở dĩ m c sự cớ nầy đy l v cỏ th c m voi th bị người ta cấm, khng cho ăn. Nhưng m mầy tin tao đi, đu c ai khoanh tay để chịu chết đị Một khi m người ta đ đi rồi, đừng c ai dại dột m cản ngăn người ta kiếm ăn. ng trời xuống đy, cản cũng khng đặng đụ Hai người đ đi tới cổng nh Su Minh. Hai Phng khng cho Su Minh rẽ v nh. Lo nắm tay Su Minh ko tuột qua bn pha nh lọ

Dưới gốc cy mt, lo r một vng tay, chỉ khắc cả vườn. Lo vi tay ln, chỉ thấu qua vườn Su Minh. Lo đắc ch:

- Mầy thấy chưa, khoai mn của mnh đầy vườn. tao coi thử một bụi rồi, củ no củ nấy nụ. Khoai m hng ro cũng được ăn vi thng, nhổ bụi no, cắm lại bụi nấỵ..

Su Minh khng cười được. Y quăng bịch gạo đnh phịch xuống đất. Y ngồi bệt trn đống l kh, hai tay dang ra pha trước, gc ln hai đầu gốị

Hai Phng cười h h:

- Mầy lm giống g như nậu đi đi nợ vậỷ

Su Minh "ứ hự" một tiếng. Y trả lời ging một:

- Tui cũng hổng biết ni saọ... Chn hết mọi sự ...

Hai Phng di giọng:

- Đừng chn mầỵ Mầy l cy so chố ng đỡ cho gia đnh. Mầy chn, gia đnh mầy sẽ bung xui theo... Vả lại, đ tới nỗi no đủ Mấy đm khoai lang mnh trồng ln trong trảng tranh, củ lớn lắm rồi... Cn khoai mộn rụi hết rồi, nhn v vườn mnh đu c ai biết l ở dưới mặt đất chứa đầy lương thực?

Tự nhin, Su Minh đm ra bực mnh ngang sương:

- Mnh bỏ cng, mnh lm thấy tổ m mnh lại phải np np ln ln như mấy thằng ăn trộm?

Giọng y bỗng trở nn gay gắt:

- Rồi ngy mai mnh ra saỏ Con ci mnh ra saỏ Hổng lẽ muốn sống được, cứ phải che mắt thế gian, cứ phải np ln. ng b mnh dạy phải lm gương tốt cho con cho chu m. Mnh hổng quang minh chnh đại, con chu sau nầy sẽ biến thnh gian c cả bầỵ.

Su Minh cn tnh ni nhiều nữa, nhưng Hai Phng đ kịp ngăn lạị Lo ngăn lại bằng một tiế ng thở di chua xt. Lo ni m như khc:

- Tao hiểu bụng dạ của mầy, Su ơị Mầy sống gần tao đ lu, hồi trước, mầy c thấy tao bầy mưu độc sử cho ai lm điều g khuất lấp, ty t hay khng? Mầy cứ nghĩ kỹ lại đị Từ năm một ngn chn trăm bảy mươi hai tới giờ, từ khi tao với mầy về đy khẩn hoang lập nghiệp, từ khi tao với mầy bắt thăm được ở gần st ranh nhau, tao c bao giờ lm điều g c đức khng? Tao c bao giờ lường thưng tro đấu, treo đầu d bn thịt ch khng?

Su Minh lm thinh. Khng biết nghĩ ngợi điều chi m ci mặt của y quằm quặm, cặp mắt của y khi th nhu lại, khi th trợn ln sng quắc.

Hai Phng ngồi xuống trước mặt Su Minh. Lo ngồi xệp xuống đất, hai chưn xếp bằng. Lo mc thuốc ra vấn. Đi tay lo vấn thuốc r, thuốc giồng đ mấy chục năm m sao by giờ lại run run một cch vụng về. Ci hộp quẹt nhm chế dầu hi, quẹt hoi khng chỵ Su Minh phải lấy dim quẹt ra mồi thuốc cho lọ Lo rt lin tục ba hơị Mỗi lần rt thuốc, ci miệng lo thụt su tuốt v trong, hai m lo hp lại một cch thảm hại, ci cằm nhọn hoắt của lo đưa trơ đưa trất rạ

Ở bn vườn Su Minh, đứa con gi của ng m đứa em nhỏ, nằm tng tơn trn ci vng căng giữa hai gốc mt, đang ht ru em. N ca một điệu "hoi tnh". Lời ca th giễu cợt, m sao giọng n buồn thiu:

Trời ơi,

B con c bc lm ơi cho ti một dĩa cơm sườn

Tui đi bụng qu trời ba, bốn bữa rồi m khng c ci g ăn

Hai Phng v Su Minh khng cười được. Su Minh bung thng một ci:

- Thiệt nghĩ muốn nt c.

Hai Phng khng rầy r Su Minh nữạ Lo ni một cch an phận:

- Lm sao phải sống ci đ, Su ơị

Su Minh đưa hai bn tay ln v đầụ Mi tc bờm xờm của y rồi ni ln như bị quạ đnh. Y rt ln:

- Ch c biết tui phải dạy đm con tui ni lo khng? Ch c biết tui dặn n phải ni lo với c gio, với đm tụi bạn n khng? Rồi, tui dạy n ni lo với người ngoi, tụi n về ni lo lại với tui, với m n, ch c biết khng? Ch c ni với tui l con ci nn hay hư l do phước nh. Tui gian dối, tui che mắt thế gian, lm sao tui tạo được phước nh?

Mắt Hai Phng đỏ hoẹ Lo khc hồi no, Su Minh khng haỵ Lo ht mũi nghe một ci rột. Giọng lo rời như cơm nguội:

- Su ơị... mnh đị... Con chu mnh đi tao lo lm sao để c được miếng ăn ... Trong kinh c ni... quỷ vương ngự trị g đ ... chnh l giai đoạn nầy đỵ Quỷ vương lm cho lng dạ con người đảo đin ... C ai trị dn m xi con tố cha, vợ tố chồng? ... C ai trị dn m đem con nt v ph mấy chỗ tn nghim thờ tự, để cho tụi n thnh ra lũ "quỷ ph nh chay"?

Dường như ni miết một hơi, qua cơn xc động, Hai Phng trở lại ci giọng tỉnh mỉnh:

- C chuyện nầy, lẽ ra tao khng ni với mầỵ Tao hổng biết trng hay trật. Chuyện nầy l do tự mnh n tao nghiệm rạ Bị thấy mầy buồn qu, tao mới ni, c g mầy nghiệm phụ với tao, đặng coi nhằm hay khng nhằm.

Lần đầu tin, Su Minh thấy Hai Phng c vẻ ro trước đn sau qu kỹ. Y vội hỏi:

- Chuyện g vậỷ

Hai Phng th thầm một cch b mật:

- Người ta c ni "đạo cao một thước, quỷ cao một trượng". Bởi quỷ cao hơn đạo cho nn n mới lộng hnh .... Nhưng m .... nhưng m ... n đ cao hơn đạo m tại sao tao với mầy qua mặt n ci rột vậỷ Tao nghiệm ra như vầy: "quỷ cao một trượng, nhưng ... dn cao tới cả một cy số ngn" lận mầy ơị

Lo vỗ vai Su Minh:

- Hồi trước mnh hiền bởi v mnh khng số ng với quỷ. By giờ, mnh trở thnh một thứ "thần đanh đỏ mỏ" l bởi mnh phải che mắt quỷ để mnh sống cn. Rồi... rồi mai mốt ... quỷ vương bị diệt trừ, mnh lại hiền trở lại, lc đ dữ vớ i aị..

- Nhưng ... tới chừng no quỷ vương mới bị diệt trừ? Khng kho bầy con tui trở thnh quỷ vương cả đm ...

Giọng Hai Phng trở nn chắc nịch:

- Ci đ l tự mầy phải lọ Được tới đu, tao phụ tới đ. Mầy phải cầu xin đất nước , ng b. Mầy phải giải nghĩa cho con mầy, tại sao mầy biểu tụi n dối tr lọc lừạ Mầy phải lo lắng cho con mầỵ Mầy phải cho tụi n hiểu l chnh mầy nui dưỡng tụi n. Mầy m bung tri th mầy cũng thnh .... quỷ vương, chứ đừng ni tới đời con mầỵ Phải vui vẻ, chứ đừng lc no cũng triển lm ci bộ mặt ch b như To Tho lc chạy qua Hu Dung đạọ Phải lm sao, Su , cho con mầy n thấy ci nh l ổ của con chim ... Chớ đừng để tụi n chn ở trong nh, chạy ra ngoi đường m nghe theo lời dụ dỗ r quyến của quỷ vương.

 

Trch "Cặp Mắt Quay Lại" - Nguyễn Đức Lập

nxb Lng Văn P.Ọ Box 310, Station"W"

Toronto, Ontario M6M 5B9, Canada

 

Trở về trang tc giả v tc phẩm