Kiếp Con Lai
Free Hosting

Free Web Hosting with PHP, MySQL, Apache, FTP and more.
Get your Free SubDOMAIN you.6te.net or you.eu5.org or...
Create your account NOW at http://www.freewebhostingarea.com.

Cheap Domains

Cheap Domains
starting at $2.99/year

check

Quán Văn

Kiếp Con Lai

Tác giả: Kiên nguyễn

Người dịch: Nguyễn Cao Nguyên

 

Chương kết

 

Nếu cháu muốn được sống hạnh phúc th́ đừng ôm lấy quá khứ. Mà ngược lại, hăy sống cho tương lai. Có ích lợi ǵ đâu khi cứ bị ám ảnh bởi một việc đă xảy ra trong quá khứ mà ḿnh không có cách ǵ thay đổi được. Hăy sống, và sống vui vẻ.

Đó là những lời ông ngoại tôi đă nói với tôi trong buổi tṛ chuyện cuối cùng đêm tôi rời Nha Trang để vô Sài G̣n năm 1984. Tôi đă suy nghĩ về những nhận xét của ông tôi trong nhiều năm, và rán áp dụng lời khuyên đó. Nhưng dù đă cố gắng rất nhiều, tôi vẫn không làm sao quên được quá khứ. Những sự việc đă h́nh thành nên con người tôi vẫn tiếp tục đè nặng lên tâm hồn tôi.

Tháng 6 năm 1998, sau hơn mười bốn năm đến Mỹ, tôi tốt nghiệp nha sĩ ở đại học New York. Mùa hè năm đó, trong thời gian chờ giấy phép hành nghề, những cơn ác mộng tôi đă cố gắng kiềm chế trong những năm phải vùi đầu vào chuyện học lại xuất hiện, gây nhức nhối với một một cường độ càng lúc càng gia tăng. Những giấc mơ kéo đến hàng loạt, một hoặc hai lần một tuần, có khi hai ba ngày liên tục. Tôi mơ thấy ḿnh vẫn c̣n đang đi trên các con đường phố ở Sài G̣n, lo chạy chữ kư vào tờ hồ sơ cuối cùng, trong khi trên bầu trời, chiếc phi cơ đang bay đi không có tôi trên đó. Một lần khác, tôi mơ thấy ḿnh bị chết ch́m giữa đại dương cuồng nộ. Trên đầu tôi, những xác người tái mét đan tay nhau thành một tấm màn thịt chắn không cho tôi trồi lên mặt nước. Tôi thức giấc, không làm sao xua được hăi hùng ra khỏi tâm trí. Ngay cả giữa ban ngày, những h́nh ảnh khủng khiếp đó vẫn đeo đuổi ám ảnh tôi. Ban đêm, đi ngủ trở thành một việc khủng khiếp với tôi.

Tôi quyết định viết nhật kư, ghi lại những giấc mơ đó để giúp ḿnh thoát ra khỏi cơn khủng hoảng. Ngày ngày, tôi ngồi trước máy vi tính, mắt nh́n vào màn ảnh trống trơn, tay mân mê chiếc mặt ngọc của chị Loan đeo trên cổ. Có quá nhiều những ư tưởng trái nghịch đua nhau chạy qua đầu. Những kỷ niệm đầu tiên về thời tuổi nhỏ, những năm khốn khổ sau khi Sài G̣n sụp đổ, những cố gắng vô vọng để rời khỏi nước. Từ cửa sổ pḥng học trong ngôi nhà ở SoHo, nơi hiện tôi đang cư ngụ, thánh đường Old St. Patrick's trở thành một người bạn thân thiết. Ở đâu đó trên nóc nhà thờ, tiếng chuông đổ theo những giờ đă định trước, ngân nga len lỏi vào mọi ngỏ ngách trong tâm hồn khiến tâm trí không thể nào tập trung được.

Một đêm đang ngồi trước máy, một việc kỳ lạ đă xảy ra. Trong cái tỉnh lặng của căn pḥng, thế giới chung quanh tôi dường như đang biến mất dần, thời gian cũng không c̣n nữa. Như con nhộng đang chuyển ḿnh thành bướm, đồ đạc chung quanh tôi đều biến dạng. Tường vách từ từ biến mất nhường chỗ cho tiếng ồn ào, nhộn nhịp trên đường phố. Dưới chân tôi, sàn nhà bằng gỗ biến thành mặt đường đang bốc cháy. Bóng đèn biến thành mặt trời. Và tiếng chuông nhà thờ từ bên ngoài vọng vào nghe như những tiếng nổ, dội vào tai tôi như tiếng đạn, tiếng bom quen thuộc. Tôi ngó quanh pḥng, và như một giấc mơ, tôi đang đứng ở một góc đường Sài G̣n, nh́n thấy khuôn mặt một em bé trai giữa những khuôn mặt của nhiều người khác trong quá khứ của tôi. Tôi chợt nhận ra đang nh́n thấy chính ḿnh. Qua đôi mắt của cậu bé này, những sự kiện trong đời tôi dần dần hiện ra. Tôi bắt đầu viết.

Thoạt đầu, ư định viết quyển sách này hoàn toàn có tính cách cá nhân. Tôi chỉ muốn tự làm lành những vết thương. Nhưng, càng viết, tôi càng suy nghĩ về những trẻ em lai tôi đă từng gặp. Tôi nhớ tới những cảnh sống lầm than, buồn thảm mà chính tôi đă từng chứng kiến và nghe kể lại trong những năm tuổi nhỏ. Quyển hồi kư của tôi có lẽ đă thuật lại một cuộc đời tối đen thê thảm, nhưng chắc chắn không phải là một trường hợp duy nhất. Có hơn năm chục ngàn trẻ em hai gịng máu Mỹ-Việt khác có chung một hoàn cảnh như tôi, hoặc tệ hơn. Chuyện đời của các em là những chuyện đời bị khinh rẻ, hành hạ, ruồng bỏ, phấn đấu và cuối cùng, may mắn th́ sống sót. Tôi tiếp tục viết, hy vọng rằng tuổi thơ của những nạn nhân vô tội này cuối cùng sẽ được nhỏ nước mắt khóc thương, những bí mật bị chôn vùi cuối cùng sẽ được khai quật dậy.

*

Tôi hoàn tất tập hồi kư này vào ngày 22 tháng 3 năm 2000, cùng thời gian với việc thế giới tưởng niệm 25 năm chấm dứt xung đột tại Việt Nam. Những cơn ác mộng của tôi không c̣n nữa.

 

 

Trở về trang tác giả và tác phẩm