Kiếp Con Lai

Quán Văn

Kiếp Con Lai

Tác giả: Kiên nguyễn

Người dịch: Nguyễn Cao Nguyên

 

Chương năm mươi mốt

 

C

hiếc máy bay bắt đầu di chuyển chập chạp trên phi đạo lúc hai giờ chiều. Phía sau khung cửa kính, mọi người bắt đầu lăng xăng chia nhau hành lư. Những nụ cười ngượng ngập che dấu cái cảm giác bất an trong ḷng. Bên ngoài, giống như trong một chiếc khinh khí cầu, bầu trời mùa hạ trong xanh trải rộng ra đến tận chân trời.

Mẹ tôi ngồi bó gối trên sàn nhà, cằm tựa trên hai đầu gối. Những chiếc móng tay của bà đă biến dạng, dày cui lên sau bao nhiêu năm làm lụng vất vả. Da bà khô, nhăn nheo nức nẻ, đầy những vết chai, những chỗ nám v́ nắng. Trong khoảng thời gian mười năm, cộng sản đă thành công trong việc hủy diệt niềm tự hào về đôi bàn tay đẹp của ḿnh trong ḷng mẹ tôi. Đôi bàn tay đó bây giờ không c̣n có thể gỏ nhịp trên miệng ly champagn hoặc phô ra một cách đẹp đẻ trong các bức ảnh nữa. Bàn tay đó bây giờ thuộc về một người đàn bà đă già, một tâm hồn bị nghiền nát không giống chút nào một người mẹ mà tôi đă từng biết.

Tiếng chuông ở đâu đó phía trên đầu tôi reo vang làm mọi người trong pḥng nhốn nháo. Chúng tôi đứng bật dậy, ùa về phía cửa. Khi cánh cửa mở ra, tôi là người đầu tiên bước ra phi đạo.

Trên hành lang lầu hai, thân nhân của những người ra đi đứng thành hàng dài nh́n xuống. Người ngưởng cổ, người nheo mắt cố t́m bóng dáng người thân. Tôi nghe tiếng d́ tôi vọng lại từ xa, the thé át tiếng người khác.

Tôi ngước nh́n lên. D́ tôi đứng giữa những người xa lạ, vẩy tay ra dấu cho tôi. Phía sau, ánh đèn sáng quắc chiếu lên mái tóc muối tiêu của bà. Ánh nắng mặt trời và hơi nóng gay gắt làm bà trông như đang bốc cháy.

"Ê, Kiên, d́ của cháu đây nè." Bà hét lên. "Đừng buồn d́. D́ không ngờ là họ chịu cho cháu đi ra khỏi nước. D́ muốn xin lỗi cháu. Đi sang Mỹ, giàu có rồi đừng quên d́ nhá." Tiếng nói của bà ch́m lẫn với những lời từ giả của người khác.

Tôi làm ngơ, nh́n thẳng về phía trước. Cánh cửa phi cơ mở ra trước mặt tôi và một cái thang cao được hạ xuống. Tôi hăng hái bước lên. Bên trong, hơi lạnh máy điều ḥa không khí chào đón tôi trong ṿng tay mát dịu.

Trong cái không khí rộn rịp, một tiếng chuông ngân lên. Tôi tự hỏi, tiếng chuông ấy báo hiệu phút chấm dứt hay giờ khởi hành của một cuộc hành tŕnh.

 

Trở về trang tác giả và tác phẩm