Kiếp Con Lai

Quán Văn

Kiếp Con Lai

Tác giả: Kiên nguyễn

Người dịch: Nguyễn Cao Nguyên

 

Chương năm mươi

 

K

hu vực chờ lên tàu trống trơn, trừ mấy người dân thường và toán công an. Chứng tích một buổi sáng bận rộn c̣n lưu trên mặt họ cùng với những rác rến vương văi trên sàn nhà. Món đồ đạc duy nhất trong pḥng là dăy bàn nhôm kê ngay ở giữa, phía sau mỗi bàn có một tên công an đang đứng. Không thấy bóng một người nào trong gia đ́nh tôi. Cả ba trăm hành khách khác cũng không thấy. Tôi là người khách duy nhất hiện diện trong pḥng.

Một bà gác cửa tiến lại. Nét mặt ṭ ṃ soi mói của bà biến mất khi tôi tŕnh tờ giấy xuất cảnh.

"Ở đâu giờ này mới tới?" Bà ta nạt rồi đẩy tôi tới chiếc bàn thứ nhất. Ở đó tôi được khám xét vũ khí cất giấu trong người, bàn thứ hai đóng dấu vào giấy xuất cảnh. Sau đó tôi kư vào danh sách lên tàu. Liếc nh́n vào tờ giấy, tôi nhận ra chữ kư của thân nhân tôi  ngoằn ngèo bên cạnh tên họ viết tay. Tôi thở phào nhẹ nhỏm, ngó quanh căn pḥng. Những cánh cửa đóng kín không thấy được ǵ, nhưng ở đâu đó phía sau những dăy nhà kia, gia đ́nh tôi đang chờ đợi. Tôi hít một hơi dài, bước đến chiếc bàn thứ ba, ḷng cầu mong cho phép lạ hiện ra.

Tên công an ngước nh́n lên: "Giấy tờ đâu?"

Tôi nh́n anh ta, ḷng chết điếng: "Thưa ông, ở trong xách."

"Lấy ra."

Tôi ṃ trong xách lôi ra một xấp giấy. Mấy năm chạy đôn chạy đáo, giấy tờ gom lại thành một chồng cao hai tấc. Tôi cẩn thận luồn tờ giấy nhà đất chưa kư vào giữa rồi đưa tất cả cho tên công an. Tôi rán giữ một bộ mặt tự nhiên nhưng ḷng th́ lo muốn xỉu.

Tên công an chộp lấy chồng giấy, rồi bất ngờ ném tung lên trời, không thèm ngó mắt đọc một chữ. Những tờ giấy chao lượn chung quanh tôi như những cánh bướm trước khi rơi xuống đất. Tôi la lên một tiếng nhỏ. H́nh tôi, h́nh gia đ́nh tôi và những giấy tờ khác sửa soạn trong ba năm trời ṛng rả tất cả nằm phơi trên mặt đất cùng với giấy tờ của nhiều gia đ́nh khác.

"Xong rồi." Tên công an nói. "Vào trong đó với gia đ́nh cậu." Anh ta chỉ tay vào cánh cửa nhỏ ở cuối pḥng.

"Nếu các thứ giấy tờ này không cần thiết th́ tại sao các ông bắt chúng tôi phải làm?" Tôi cự nự, vẫn không tin được những việc vừa xảy ra.

Anh ta nhún vai, đẩy tôi về phía cửa. "Đi đi, đừng làm mất th́ giờ của tao. Không ai muốn giữ cái thứ rác rến như mày ở trên xứ sở này đâu."

Tôi nhặt cái xách, tay sửa lại quần áo. Những lời thô bỉ, tục tằn của anh ta không c̣n làm tôi đau đớn, khó chịu nữa. Trái lại, nó c̣n giúp tôi thêm sức mạnh để tiến tới.

Từ ngoài cổng, một người nào đó gọi tên tôi. Tôi quay lại nh́n và thời gian như ngừng trôi. Kim đang đứng giữa hai người lính gác, mặc chiếc áo cánh đă làm tôi run rẩy xúc động trong lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Mái tóc đen tuyền của nàng ánh lên như bầu trời giữa đêm khuya và hàm răng trắng đều đặn như được đúc bằng sứ. Tôi buông chiếc xách, hai chân run rẩy muốn quỵ xuống khi cảm xúc ào ạt dâng lên trong ḷng như những đợt sóng đại dương xô vào bờ cát.

Nàng chạy lại. Một trong hai người lính gác níu lấy cánh tay, kéo nàng ra khỏi pḥng. Nàng giảy giụa, ngoái mặt lại nh́n tôi, tay vẩy chào từ giả.

Tôi chạy theo, miệng la lớn: "Dừng lại. Cho tôi từ giả cô ta."

Họ buông nàng ra. Chúng tôi chạy lại với nhau. Tôi siết chặt nàng.

"Anh xin lỗi." Tôi lắp bắp. "Anh xin lỗi đă làm khổ em. Đáng lư anh không nên làm những chuyện đó. Tha lỗi cho anh."

Nàng ngước nh́n lên. "Không sao cả, anh Kiên. Em rất vui anh là người đầu tiên em hiến dâng tất cả."

"Anh... Ư anh không phải vậy. Anh cũng là lần đầu tiên. Ư anh muốn nói là anh xin lỗi đă đối xữ với em không tốt. Ngay từ đầu làm quen em, v́ nguồn gốc của em, anh đă có những ư tưởng không đúng đắn."

"Đừng nghĩ nhiều về chuyện đó." Nàng cười, ngón tay trỏ gỏ nhịp vào thái dương, tiếp. "Em chỉ có những kỷ niệm đẹp với anh chứa trong này."

Tôi thở một hơi dài nhẹ nhỏm. "Cảm ơn em. Nếu được vậy th́ anh rất mừng. Này, mà làm sao em vào đến đây được, ai đưa em đi?"

Nàng tựa đầu vào ngực tôi. "Em đi với d́ anh." Nàng đáp. "D́ ấy ở trên lầu, chờ gia đ́nh anh ở hành lang. Anh sẽ thấy em với d́ ấy khi đi ra phi đạo. Bố mẹ em chưa biết em đang ở Sài G̣n. Em vào đây v́ không muốn anh xa em với những ư tưởng đó trong đầu. Nếu giữa chúng ta chẳng có ǵ, ít ra em cũng muốn được là bạn anh."

Tôi hôn lên khắp mặt mũi nàng. "Anh đă suy nghĩ rất nhiều về chuyện chúng ḿnh." Tôi th́ thầm vào tai nàng. "Ngày nào c̣n sống, anh sẽ không bao giờ quên em."

"Cảm ơn anh." Nàng nói, khuôn mặt sáng lên với một nụ cười tinh nghịch. "Anh vẫn c̣n hy vọng mà Kiên."

Người lính canh thúc vào sau lưng tôi. "Thôi đi chứ." Anh ta giục, đẩy cái xách vào tay tôi.

Chúng tôi buông nhau ra. Tôi sờ vào mặt nàng, rán thu lấy h́nh ảnh của chiếc cổ thanh tú, làn da mịn màng, cái nốt ruồi đặc biệt trên g̣ má. "Anh sẽ viết thư cho em. Anh sẽ kể t́nh cảnh của anh cho em hàng tuần, à không, hàng ngày cho đến khi nào chúng ta gặp lại nhau thôi."

Nàng ôm lấy hai vai, như đang lạnh. Nước mắt tràn mi, nhưng miệng mỉm cười đứng nh́n tôi đi khuất vào khung cửa.

"Tạm biệt, Kim." Tôi nói với nàng lần cuối.

*

Căn pḥng chật ních với hàng trăm trẻ em, ḥ hét rượt đuổi nhau giữa các hàng ghế giống như trong một lớp học khổng lồ. Hai bức vách làm bằng kính nh́n ra phi đạo. Bên ngoài, ba chiếc phi cơ đậu cách nhau chừng trăm thước, lóe sáng lên dưới ánh nắng mặt trời. Tôi ngó quanh t́m gia đ́nh. Họ đang ngồi xúm xít gần chỗ cửa ra, sửa soạn bữa ăn trưa. Jimmy nhảy lên nhảy xuống vẩy tay ra dấu cho tôi thấy. Tôi vừa vẩy tay đáp lại vừa len lỏi đi qua đám con nít. Người lớn ngó tôi chằm chằm, nhưng chẳng một ai chịu nhúc nhích nhường lối..

Tôi nhận ra cô gái có mái tóc bạch kim tôi gặp hôm đi phỏng vấn đang ngồi một ḿnh trên chiếc băng ghế bên phải tôi. Bà mẹ mập ph́ và đám mười bốn anh chị em của cô chẳng thấy đâu. Một tay cô cầm cái giỏ, tay kia giữ chiếc xách mang trên vai. Mắt sưng đỏ v́ khóc.

"Này, em khỏe không?" Tôi hỏi.

Cô gái gật đầu, tránh cái nh́n của tôi.

"Anh thấy em hôm phỏng vấn. Gia đ́nh em đâu cả rồi?"

"Mấy người đó không phải là gia đ́nh thiệt của em. Mẹ em bán em cho bà đó để em đưa cả gia đ́nh bà ta sang Mỹ. Nhưng khi đi phỏng vấn, người ta khám phá ra, rồi chỉ cho một ḿnh em đi, từ chối tất cả những người khác." Cô trả lời, rồi khóc lớn hơn.

"Thôi, đừng khóc nữa." Tôi an ủi cô gái. "Tới Mỹ rồi em có thể bảo lănh gia đ́nh thực của em sang. Chỉ mất chừng một năm em sẽ được gặp lại họ."

"Em không biết họ ở đâu bây giờ. Mẹ em bán em rồi đổi chỗ ở liền."

Tôi vỗ vào bờ vai mảnh khảnh của cô gái, nói. "Em đừng lo. Có rất nhiều trường hợp như em. Anh nghe nói, khi sang Mỹ sẽ có gia đ́nh đàng hoàng nhận em làm con nuôi. Em muốn đến ngồi chung gia đ́nh anh không? Coi như người trong nhà cho vui."

Cô bé gật đầu, chùi nước mắt rồi thu lấy hành lư. Chúng tôi cùng nhau bước qua những dăy người, tiến về phía mẹ tôi.

Bé Tí ngồi bệt trên nền nhà, tay cầm chiếc bánh chuối bể nát. Nó nh́n tôi chớp mắt cười.

"Con vẫn c̣n nguyên đây mẹ à." Tôi nói lớn qua tiếng ồn ào chung quanh.

Mẹ tôi để tay lên ngực, mặt tái đi v́ lo lắng. "Mẹ lo quá. Mẹ không biết phải làm sao nếu con bị kẹt lại. Mẹ cầu trời khẩn Phật suốt cả buổi sáng." Bà nh́n sang cô gái đang đứng sau lưng tôi với ánh mắt ḍ hỏi.

Tôi giải thích. "Chuyện dài ḍng lắm. Cô ta cần nhập chung với chúng ta một thời gian."

Mẹ tôi lại dựa lưng vào khung cửa kính, trông có vẻ mệt mỏi. "Vậy th́ mời bạn con ngồi xuống đây. Mẹ có để dành cơm trưa cho con."

 

 

Trở về trang tác giả và tác phẩm