Kiếp Con Lai

Quán Văn

Kiếp Con Lai

Tác giả: Kiên nguyễn

Người dịch: Nguyễn Cao Nguyên

 

Chương ba mươi lăm

 

Tôi ḅ ra khỏi mặt nước không biết ǵ về giờ giấc và nơi chốn ḿnh đang có mặt. Tôi không rơ ḿnh đă bơi bao xa. Trước mặt tôi là một băi biển xa lạ ch́m trong bóng đêm. Phía sau băi cát, những cây dương có h́nh như những chiếc dù hiện ra dọc theo con đường vắng ngắt. Chẳng có một tiếng  động nào ngoài tiếng sóng biển ŕ rào.

Tôi khom người ói lên mặt cát. Các bắt thịt trong người tôi run lên bần bật. Tôi rán giữ cho ḿnh tỉnh táo. Áo quần tôi đẫm mùi rong biển. Khập khểnh từng bước một, tôi tiến ra phía đường cái để t́m một chỗ tạm nghỉ. Một cây dương lùn phủ cành xuống sát mặt đất làm thành một chỗ nấp lư tưởng. Tôi quỳ xuống, ḅ bằng hai tay vào trong lùm cây và bất ngờ nhin thấy hai cặp chân trần đang quấn lấy nhau bên cạnh một đóng quần áo.

"Đi chỗ khác chơi. Không thấy người ta đang làm ăn hả?" Giọng một người đàn ông vang lên.

Tôi hoảng hốt ḅ lui trở ra không dám gây một tiếng động nào. Cũng may tôi t́m được một bụi cây trống khác gần đó không khó khăn ǵ mấy. Dưới những nhành cây bao phủ chung quanh như một tấm màn, tôi cuộn ḿnh lại như một cái bào thai trong bụng mẹ, hai tay xoa nắn hai vai cho đỡ lạnh rồi ch́m vào giấc ngủ say không mộng mị.

Tiếng chó sủa và tiếng bước chân nhộn nhịp đánh thức tôi dậy. Ánh nắng mặt trời chiếu xuyên qua những cành cây dày đặc in những đốm vàng nhỏ trên mặt cát. Tôi nằm im, khấn vái cho những cành thông che dấu được ḿnh. Qua khoảng trống của những cành cây cách mặt đất chừng vài tấc, tôi nh́n thấy từ xa những chiếc giày của đám công an đang đi tới đi lui. Sự phát hiện đó làm tôi sợ điếng người. Rồi những chiếc giày đó dừng lại ngay trước mặt tôi.

"Ra ngay!" Một giọng gay gắt ra lệnh.

Tôi biết không c̣n cách nào khác hơn là phải nghe theo.. Nhưng chưa kịp ḅ ra, tôi đă nghe tiếng sột soạt từ bụi cây bên cạnh. Rồi cái giọng nạt nộ tôi hồi hôm run rẩy vang lên: "Chúng tôi ra đây, xin đừng bắn."

Tôi hé mắt nh́n xuyên qua những cành cây. Một cặp trần truồng, lưng quay về phía tôi, đang đứng gục đầu trước mặt ba tên công an. Một con chó săn Đức đang đánh hơi mấy bộ quần áo máng trên mũi súng của tên công an. Tên công an nắm lấy cái ṿng đeo trên cổ con chó giữ cho nó đứng im.

"Giấy tờ đâu?" Tên công an hỏi cặp trai gái.

Người đàn ông lục t́m trong mớ quần áo rôi lôi ra một cái ví. Con chó bị quấy rầy, ngước mơm về phía tôi nhe răng gầm gừ. Tôi hoảng hốt nhảy lùi về phía sau. Con chó tru lên.

"A ha! Lại thêm một đống rác nữa." Tên công an reo lên.

Tôi té ngữa vào bụi dương. Mũi súng đen ng̣m thọc vào ghim trên ngực tôi.

"Ra". Người cầm súng ra lệnh.

Tôi lách người chui ra, hai tay giơ cao trên đầu. Một tên công an túm lấy cổ áo kéo tôi đứng dậy. Ông ta có vẻ ngạc nhiên khi nh́n thấy tôi.

"Mày làm cái giống ǵ ở đây?" Hắn hỏi. Mũi súng của hắn thúc vào bụng tôi lành lạnh như chỉ chực khai hỏa.

Tôi lắp bắp trả lời:

"Tôi... tôi đang ngủ."

"Ngoài bờ biển, bên cạnh cái đám đĩ điếm này?" Ông ta nhướng mày: "Mày bụi đời hả?"

"Dạ không."

"Có giấy tờ ǵ không?"

"Dạ không."

"Nhà ở đâu?"

"Dạ ở Nha Trang. Khóm 6."

Ông ta quay sang đồng đội:

"Các đồng chí thấy vụ này thế nào?"

Một tên bỏ cặp trai gái đang đứng trần truồng bước lại. Khuôn mặt xương xẩu, cằm dài, g̣ má nhô cao của ông ta nhăn lại khi nh́n thấy tôi. Ông ta vén cặp môi mỏng dưới hàng ria mép lưa thưa bày một nụ cười:

"Mày có biết mày đang ở đâu không, thằng nhỏ?"

Tôi lắc đầu. Không dám nh́n thẳng vào mặt ông ta và con chó, tôi cúi nh́n vào đôi bàn chân trần của ḿnh. Váng màu xanh của rong biển dính đầy trên những nếp da nhăn.

Tên công an nh́n soi mói vào bộ quần áo nhàu nát của tôi. Ông ta tḥ tay nắm lấy một cọng rong biển trên tóc tôi.

"Mày bơi hồi nào?"

"Hồi hôm." Tôi trả lời.

"Mày làm ǵ mà ban đêm đi bơi, rồi ngủ dưới gốc cây ở một bờ biển cách nhà 70 cây số hả?" Ông ta nh́n cḥng chọc vào mặt tôi như con chó sói đói mồi. "Mày cho tao là một thằng ngu hả? Đám người vưột biên với mày đâu rồi?"

"Tôi không phải là người vượt biên." Tôi nói. "Tôi cũng chẳng biết vượt biên là ǵ." Trong đầu tôi bỗng hiện ra một câu chuyện bịa đặt và tôi bám lấy như một vật cứu tinh. "Tôi bỏ nhà ra đi, v́ ở nhà khồ quá. Rồi không biết làm sao mà lạc tới đây."

Quay sang đồng đội, tên công an nói, "Tôi không tin thằng lỏi này. Người nó tanh quá, gắn vảy gắn đuôi cho nó th́ nó sẽ thành cá ngay. Tôi đưa nó về đồn điều tra. Hai đồng chí cho con điếm và thằng khốn kia diễn hành vài ṿng quanh băi biển để cho chúng một bài học. Nhớ lục soát dọc theo bờ biển bắt cái đám vượt biên."

Ông ta chụp vai tôi kéo ra đường. Mặt trời lớn và đỏ rực ló ra khởi chân trời tím, xóa đi những mảng tối cuối cùng của màn đêm. Thành phố ngái ngũ sau những hàng dừa đang uể oải thức dậy. Tôi nghe tiếng nồi niêu va chạm nhau trong bếp và tiếng gà gáy càng lúc càng lan rộng ra khắp nơi.. Lên đến đồi, chúng tôi tiến về chiếc xe jeep, tên công an c̣ng tay tôi ra phía sau lưng, đẩy tôi ngồi vào ghế sau rồi vừa lái đi vừa bóp c̣i ra hiệu cho đồng đội. Trên đường nhựa, cặp trai gái trần truồng đang chạy lúp xúp, tay để sau ót. Cách sau đó chừng vài thước, hai tên công an đang xông xáo chỉa mũi súng vào các bụi rậm để t́m những người vượt biển.

 

 Trở về trang tác giả và tác phẩm