Kiếp Con Lai

Quán Văn

Kiếp Con Lai

Tác giả: Kiên nguyễn

Người dịch: Nguyễn Cao Nguyên

 

Chương hai mươi ba

 

Về đến cổng làng, Jimmy dừng lại xốc Bé Tí trên lưng cho ngay ngắn rồi thở dài: "Em cơng Bé Tí về nhà. Anh lo chuyện con Lou, nhớ bắt họ phải đồng ư trước."

Tôi kéo Bé Tí xuống khỏi lưng Jimmy. "Thôi bỏ chuyện đó đi. Chuyện mày nhờ tao không làm được đâu. Chúng ta t́m cách khác."

Trời đă tối. Đường sá vắng tanh, một vài con đom đóm lập ḷe trong các bụi cây. Con hẻm dẫn về nhà chúng tôi như dài vô tận, nhưng càng về đến gần, mùi ổi chín trong vườn nhà dượng tôi càng thơm nồng. Con chó của em tôi rên lên mấy tiếng nho nhỏ khi vào đến cửa nhà. Jimmy vỗ nhẹ vào đầu giữ nó im lặng. Đèn cả hai nhà đều cháy sáng. Có nhiều bóng người trong pḥng ông bà ngoại tôi. Một người nào đó nhận ra chúng tôi qua khung cửa sổ, và kêu thét lên.

Phường trưởng, ông Qui Bá, chạy vội ra cửa, theo sau là mẹ tôi. Sau lưng họ là bà Đặng và mấy người công an. Trông thấy chúng tôi, mẹ tôi ̣a ra khóc. Chúng tôi ôm cứng lấy nhau trong cơn xúc động tràn ngập làm em gái tôi gần muốn ngẹt thở. Mẹ tôi run lẩy bẩy.

Bà bồng Bé Tí lên, nhận ra những vết bầm trên mặt tôi mẹ tôi gặng hỏi lư do. Dưới ngọn đèn đường vàng vọt, tôi chỉ cho mẹ tôi thấy những vết sưng, vết bầm mà Tín đă để lại trên lưng tôi trong khi Jimmy kể cho mẹ tôi nghe về vụ mấy củ khoai. Mặt mẹ tôi đỏ rực lên như mảnh than hồng trong nỗi đau đớn và tức giận.

Quay sang ông Qui Bá, mẹ tôi chùi nước mắt bằng lưng bàn tay. Ông phường trưởng nhíu mày suy nghĩ. Mẹ tôi tằng hắng. "Ông chứng kiến hết mọi chuyện, xin ông xử cho chúng tôi. Tôi đ̣i hỏi sự công bằng."

Ông ta lên tiếng:

"Chị c̣n đ̣i hỏi ǵ đây chị Khuôn? Chị bỏ đi chín ngày, để con cái lại đây. Chúng tôi ai cũng nghĩ là chị bỏ con chị rồi. Mai ra trụ sở rồi chuyện ǵ giải quyết sau. Bây giờ khuya rồi, các con chị đă trở về b́nh yên, hăy đi nghĩ đi."

Không đếm xỉa ǵ tới những lời khuyên của ông phường trưởng, mẹ tôi đi thẳng tới trước nhà d́ tôi xô cửa bước vào đứng chống nạnh ngay giữa pḥng khách, mẹ tôi hét to kêu tên thằng Tín. Giọng mẹ tôi rít lên trong màn đêm, không một chút sợ hăi.

Trong pḥng ḿnh, Ánh Nguyệt thức giấc và bắt đầu ho. Tiếng d́ tôi hét lại: " Cô làm ǵ mà la hét ồn ào lên như vậy? Muốn làm ǵ nó không đợi đến sáng mai được hả?" D́ tôi hiện ra ở cửa pḥng ngủ bà chia chung với bốn cô con gái út từ mấy năm nay.

Mẹ tôi hét:

"Tôi muốn tính ngay bây giờ."

"Tốt!" D́ tôi cũng hét lên "Tín, ra đây ngay."

Ông Qui Bá chen vào:

"Tôi không muốn bắt bất cứ người nào về trụ sở.  Đừng có gây rối lên nữa."

Tiếng công tắc điện bật lên rồi ánh sáng tràn ngập căn pḥng. Tín bước ra với vẻ bồn chồn đến đứng đối diện với mẹ tôi. Mẹ tôi liếc nh́n nó, rồi nh́n sang cha mẹ nó.

"Bữa nay suưt chút nữa là mày giết thằng con tao chỉ v́ ba củ khoai lang." Mẹ tôi nói. "Mày coi mạng sống của con tao rẻ đến như vậy đó hả? Mày thử nh́n chung quanh mày coi, mày có thấy ǵ không?"

Tín nhúc nhích hai chân một cách khó khăn.

"Mày có thấy ǵ không?" Mẹ tôi hỏi Tín một lần nữa, nhưng rồi bà tự trả lời: "Tất cả những thứ này, căn nhà này, đồ đạc bàn ghế, ngay cả đồ ăn c̣n đang dính trong kẻ răng của mày đều là do tao cung cấp cả đấy. Đó là sự thực. Mày không tin cứ hỏi cái thứ cha mẹ bất tài của mày th́ biết. Mày có thể không coi trọng tao, không thương mến con cái tao, nhưng mày không thể phủ nhận cái sự thực là mày sống tới ngày hôm nay là nhờ con đĩ mạt hạng này đó. Mày liệu hồn từ nay đừng có đụng đến mấy đưá con của tao. Tao mà c̣n thấy mày đụng một ngón tay tới con cái tao th́ tao sẽ đốt cái nhà này. Tao không c̣n ǵ để mất nữa, đừng dồn tao đến chân tường."

"C̣n bà..." Mẹ tôi chỉ ngón tay vào d́ tôi đang đứng mặt mày tái xanh v́ ngượng. "mỗi lần bà nói tôi là con em gái duy nhất của bà, trong thâm tâm tôi cũng rán tin như vậy, nhưng bây giờ tôi không c̣n tin được nữa. V́ luôn luôn kết cuộc nó chỉ làm cho tôi thêm đau ḷng. Ngày hôm nay, thằng con trai của bà đánh con tôi thừa sống thiếu chết, bữa nay tôi từ bà. Từ giờ trở đi, chúng ta chỉ là hai gia đ́nh xa lạ chia chung một cái giếng nước và cái cầu tiêu. " Mẹ tôi dậm chân nói tiếp: "Bà thử nh́n lại bà coi. Bà có biết tại sao bà để cho đám con của bà hiếp đáp mấy đưá con của tôi không? Là v́ bà ganh tị. Bà ganh tị v́ cả mười bốn đứa con của bà, trong mắt ba cũng không bằng một thằng con lai của tôi. Việc đó làm cho bà tức lắm, có phải không? Bà biết đám con của bà sẽ chẳng bao giờ khá được. Mà làm sao chúng có thể khá lên được? Cứ nh́n chúng rồi nh́n cái thứ cha mẹ đẻ ra chúng th́ biết. Tôi  mong sao từ nay sẽ không bao giờ c̣n thấy mặt bà nữa."

Mẹ tôi giật cánh cửa đóng sầm lại rồi dắt chúng tôi trở về nhà. Bà Đặng đi theo phía sau. Ông phường trưởng và mấy người công an vẫn đứng ở sân nhà d́ tôi. Ông ta lấy lại b́nh tỉnh và nói lớn lên với mẹ tôi: "Bà Khuôn, mai ra gặp tôi ở trụ sở."

Quay sang chúng tôi, lần đầu tiên từ lúc trở về, mẹ tôi nhận ra nét mặt xanh mét của em gái tôi. Bà hỏi: "Con thấy thế nào?"

"Ăn." Em gái tôi thều thào.

"Được. Thật không biết mẹ đang nghĩ ǵ nữa." Mẹ tôi nói tiếp "Ḿnh đi ăn phở. Chị Đặng, chị có đi với chúng tôi không?"

 

xem tiếp chương 24