Kiếp Con Lai

Quán Văn

 

Kiếp Con Lai

Tác giả Kiên Nguyễn

Người dịch Nguyễn Cao Nugyên

 

Chương Mười Sáu

 

Trời đêm thật mát. Dượng tôi vừa tưới vườn xong, hơi nước làm không khí ẩm ướt. Trên các cành cây, tiếng chim đập cánh v́ bị phá giấc ngủ. Đối với Jimmy và tôi th́ những tiếng động đó nghe như tiếng thở của các hung thần núp sau những lùm cây. Chúng tôi níu tay nhau tiến về phía trước. Chiếc đèn dầu cháy leo lét trước mặt tôi, chỉ đủ soi sáng chừng vài bước. Tôi có thể nghe tiếng đám anh em con d́ tôi căi nhau chí chóe nơi bàn ăn và tiếng d́ tôi la rầy chúng.

Khi chúng tôi đến bên cạnh đống lá mục, tôi ṃ t́m thân thể con Lulu trong khi Jimmy đứng cạnh cầm chiếc đèn dầu bằng cả hai tay. Chẳng mấy chốc tôi t́m ra ngay thân thể con Lulu, một nửa thân bị vùi dưới đống lá. Qua ánh sáng nhập nḥe, tôi thấy con Lulu nằm nghiêng một bên, miệng há ra. Dù đă chết rồi, trên mặt nó vẫn có cái vẻ  ngạc nhiên sửng sốt. Một con mắt của nó bị đập lơm vào, dính đầy máu. Tai miệng nó cũng dính đầy máu, chảy thành vệt trên thân thể trông giống như những vết sơn đen. Bàn chân có tật che ngang mũi, trông giống như nó đang cố gắng tự che chở lấy ḿnh. Phần c̣n lại trên ḿnh nó dính đầy một thứ nước ǵ đó, có lẽ là nước tiểu, hoặc do nó mữa ra, hoặc cũng có thể do nước tưới vườn của dượng tôi.

Tôi bồng nó lên bằng hai tay, không ngại những chất nhờn dính vào người. Nó chết đă lâu và thân thể đă cứng lại. Tôi ôm Lulu vào ḷng, hy vọng hơi ấm thân thể tôi sẽ làm nó sống lại. Tôi khóc thảm thiết, không để ư ǵ đến Jimmy đang đứng bên cạnh. Tôi bồng con Lulu trên tay tiến về phía sân trước. Tôi đă chọn được một chỗ để chôn nó, một khoảnh đất nhỏ dưới hàng cây anh đào nh́n ra đường.

Thằng em trai tôi lẳng lặng đi theo không nói một lời. Ngay khi tôi cầm chiếc xẻng bắt đầu xúc đất, nó cũng dùng cái mai đào giúp tôi. Một tiếng động bất ngờ làm anh em tôi giật ḿnh.

"Ai đó?" Tôi hoảng hốt la lên.

Một thằng con trai chừng bằng tuổi tôi hiện ra sau bức tường ngăn chia nhà chúng tôi với nhà hàng xóm, hai tay giấu trong túi áo. Khuôn mặt nó lờ mờ trong bóng đêm, nh́n chúng tôi với vẻ ṭ ṃ.

"Không có ai." Nó bước ra khỏi vũng tối và tôi thấy nó rơ hơn. Khuôn mặt nó gần như bị che lấp bằng những lọn tóc dài. Nó mặt một chiếc áo thun rộng thùng th́nh che một thân thể gầy nhom, và phủ xuống đến chân, đi chân trần. Nó nghiêng đầu, hỏi: "Hai đứa mày đang làm ǵ vậy?"

"Chôn con chó của anh Kiên." Em tôi đáp.

"Thiệt hả? Tao giúp được không?"

Jimmy nh́n tôi và tôi gật đầu. Đă lâu tôi chưa gặp một người có vẻ thân thiện như nó, và tôi sốt sắng nhận lời mong được kết bạn với nó.

"Mở cổng đi." Tôi bảo Jimmy.

Thằng nhỏ ra dấu không cần, nói: "Không cần mở. Tao nhảy qua tường được." Nó nói tiếp một cách tự nhiên. "Tao nhảy qua nhảy lại bức tường này hàng triệu lần để ăn trộm ổi của dượng mày trước khi gia đ́nh mày dọn tới đây."

Nó đu lên bức tường như khỉ, nhảy qua mấy sợi kẻm gai trên nóc, rồi nhảy xuống bên tôi.

"Sao mày biết ổng là dượng tao?" Tôi hỏi khi nó đứng dậy, phủi mấy cọng rác dính trên áo.

"Ở đây chuyện ǵ mọi người cũng đều biết cả. Ngoài ra, tao c̣n theo dỏi. Tao thấy mấy thằng mất dạy  đó giết con chó của mày."

Nước mắt tôi lại trào ra làm mờ mắt. Tôi không nói ǵ về những lời phê b́nh của thằng nhỏ, cúi xuống tiếp tục đào đất. Thằng bé cầm lấy chiếc mai của em tôi và bắt đầu xắn xuống cỏ. Nó đào đất cũng nhanh như trèo tường, nhanh hơn tôi rất nhiều. Tôi cảm nhận được tia nh́n kín đáo của nó quan sát hai anh em tôi. Cặp mắt h́nh quả hạnh của nó giống như hai chấm lữa đỏ lấp lánh trên khuôn mặt.

"Mày tên ǵ?" Tôi hỏi.

"Người ta thường gọi tao là Duy. Mày là Kiên, phải không? Tao nghe cô giáo San gọi tên mày trong lớp. Tao không biết mày có nhớ thấy tao trong lớp không, nhưng chúng ta học cùng lớp. Tao ngồi gần cửa sổ. Nhân tiện, thơ mày đọc hay lắm." Tôi vẫn không có ư kiến ǵ. Nó tiếp. "Dầu sao, gặp được mày cũng vui."

"Tao cũng vậy. Đây là Jimmy, em tao." Jimmy ngước nh́n lên nhe răng cười.

Duy chồm đến sát bên tôi th́ thầm. "Mày là con nhà tư bản mà thuộc thơ cộng sản nhiều quá há. Mày học cái mớ lời dạy của bác Hồ ở đâu vậy? Khoan, đừng nói vội. Tao không muốn biết." Nó dừng lại một lát rồi nói tiếp, giọng đầy vẻ cảm thông. "Đừng bận tâm về cái đám anh em bạn d́ của mày. Chúng nó là một đám ngu ngốc. Chung quanh đây chẳng ai thích gia đ́nh d́ mày. Ba tao nói họ là đám hạ cấp. Một ngày nào đó tao và anh tao sẽ t́m cách cho chúng một trận. Mày khác xa với bọn đó, nên tao thích. Nếu mày muốn, mày và em mày có thể sang nhà tao chơi. Tao có một con chó. Con chó đó vui lắm, mày chơi với nó rồi sẽ biết."

"Con chó tên ǵ?" Em tôi hỏi.

"Goofy."

"Goofy?" Em tôi cười lập lại. "Cái tên tức cười."

"Tên tức cười cho con chó tức cười." Duy trả lời.

Đến lúc đó th́ cái lỗ chúng tôi đào đă đủ sâu vừa cho con Lulu. Tôi bỏ chiếc xẻng, ngồi xuống trên mặt đất bên cạnh Lulu. Tôi chậm rải sờ nó lần cuối cùng trước khi đặt nó vào ḷng đất. Chúng tôi lặng lẽ nh́n những nắm đất bắt đầu phủ lên thân thể con chó nhỏ, từng nắm một, cho đến khi không c̣n trông thấy nữa. Duy xếp lên trên mặt nấm mộ một lớp cỏ.

"Cảm ơn nhiều." Tôi nói nhỏ với nó.

Duy có vẻ bồn chồn: "Tao phải về, sắp tới giờ giới nghiêm rồi."

"Không muốn hái ít ổi trước khi về à?" Tôi hỏi.

"Không. Tối nay th́ không. Có người đang canh chừng chúng ta. Tao phải về. Chào mày, Kiên, sẽ gặp lại trong lớp ngày mai. Ồ, Kiên, bây giờ mày biết tao học cùng lớp với mày rồi, th́ đi chơi chung với tao chớ đừng lang thang một ḿnh trong sân trường nữa, nhớ nghe?" Nó nói vội vàng, và trước khi tôi kịp trả lời th́ nó đă nhảy qua khỏi bức tường biến mất trong đêm tối.

Khi hai anh em tồi về gần đến cửa sau, một tiếng huưt sáo nhỏ vang lên từ chân tường nhà dượng tôi làm chúng tôi dừng lại. Một cái bóng bên cạnh chiếc cột ra dấu cho tôi lại gần. Tôi nhận ra cái thân h́nh mảnh dẻ của chị Nguyệt, con gái lớn của d́ tôi. Những kinh nghiệm của tôi với đám anh em của chị trước đây làm tôi định bỏ đi, nhưng tính ṭ ṃ giữ tôi lại. Tôi quay sang Jimmy:

"Jimmy, em về trước đi. Anh sẽ về ngay." Tôi ra lệnh, và trước khi nó kịp phản đối, tôi đẩy nó về phía cửa sau rồi chạy lại với chị Nguyệt. Chị ngồi xỗm, cằm tựa lên hai đầu gối. Chút ánh sáng chiếu ra từ cửa sổ chỉ vừa đủ để thân h́nh chị khỏi ch́m vào bóng đêm. Chị ho khúc khắc, dùng bàn tay che miệng với một điệu bộ rất lịch sự.

Tôi tiến lại trước mặt chị:

"Chị muốn ǵ?" Tôi hỏi, cố ra vẻ khiêu khích.

"Không có ǵ." Chị đáp. Môi chị run run khi nói với tôi. "Chị theo dơi em từ chiều, Kiên. Chị thấy em chôn con chó. Chị biết là em đau ḷng lắm về những chuyện đă xảy ra. Chị thay mặt các em của chi, xin lỗi em. Tụi nó đối xử không tốt với em hồi chiều, phải vậy không?"

Tôi không biết trả lời sao. Chị lấy tay vổ xuống mặt đất bên cạnh rồi nói: "Ngồi xuống đây."

Tôi làm theo ư chị.

"Em biết tên chị không, Kiên?" Chị hỏi.

"Tôi gật đầu: "Ánh Nguyệt."

"Đúng rồi. Nhưng em biết tiếng Mỹ gọi là ǵ không?"

Tôi lắc đầu. Chị cười, ṿ đầu tôi:

"Moonlight. Tên nghe có đẹp không em?"

"Đẹp! Đẹp lắm." Tôi gật đầu đồng ư.

"Từ bây giờ chị muốn em gọi chị là Moonlight, giống như các bạn vẫn thường gọi chị trong trường học." Chị nói. Chị lại lấy hai tay che phần dưới khuôn mặt, bịt lấy miệng thành ra chị nói như lúc đang ăn. "Chị thấy thằng bé trai với em lúc năy. Nó đâu rồi?"

"Nó đă về nhà." Tôi đáp.

"Nó có nói tại sao không hái trộm ổi hôm nay không?"

Tôi lắc đầu. "Nó nói có người đang canh chừng nó. Có lẽ nó ám chỉ chị."

"Moonlight." Chị nhắc.

"Moonlight." Tôi lập lại.

"Nó có nói ǵ về các anh em của nó với em không?"

Tôi quyết định nói thẳng với chị: "Nó nói một ngày nào đó anh em nó sẽ đánh mấy đứa em của chị v́ ai cũng nói là đám em của chị là một lũ du côn."

Chị cười và ṿ đầu tôi. "Em không nói giởn chớ? Nó nói như vậy thật à? Nhưng chị nghĩ là chuyện đó không bao giờ xảy ra đâu. Gia đ́nh đó là hàng xóm của chị nhiều năm rồi, và chị chưa từng thấy mấy anh em nó gây chuyện đánh nhau."

"Tại sao không?" Tôi hỏi.

"Bởi v́... Ồ, thôi bỏ qua đi. Em c̣n nhỏ, không hiểu được đâu."

Cái giọng kẻ cả của chị làm tôi bất măn:

"Nói thử đi. Em hiểu nhiều chuyện lắm đó." Tôi nói với vẻ hănh diện.

"Vậy hả? Có lẽ em hiểu được, nhưng em có giữ kín được không?" Chị hỏi.

Tôi gật đầu nôn nóng chờ.

"Em nhớ đây" Ánh Nguyệt cảnh cáo tôi. "Nếu em nói cho bất cứ ai nghe chuyện chị sắp sửa cho em biết th́ mấy đứa em của chị sẽ kiếm em, và chị bảo đảm là em sẽ đi gặp Lulu sớm."

"Moonlight, em sẽ không nói lại với bất cứ ai, kể cả Jimmy. Em hứa." Tôi trả lời chị.

"Vậy th́ được. Chuyện thế này." Chị bắt đầu kể. "Chuyện này có liên quan đến chị và anh của thằng nhỏ đó. Chị và anh ấy quen biết nhau đă lâu lắm. Tên của ảnh là Tư Ṭng." Đầu chị hơi chồm tới tựa trên hai đầu gối và đôi tay ôm ṿng lấy hai mắt cá chân. Chị ngước mắt nh́n lên bầu trời và tiếp tục th́ thầm. "Chị và anh ấy cùng lớn lên và bảy năm trước anh ấy tỏ t́nh với chị. Việc này bí mật. Gia đ́nh chị nhất định không thể biết chuyện này, em hiểu không?"

"Tại sao không? Gia đ́nh chị không muốn chị quen với ảnh?" Tôi hỏi.

"Không. Nhưng sự việc có hơi phức tạp hơn một chút." Chị nói. "Trước khi Sài G̣n sụp đổ, gia đ́nh anh ấy không muốn cho anh ấy lấy chị v́ gia đ́nh anh ấy giàu c̣n gia đ́nh chị nghèo. Anh Tư Ṭng lại là con trai trưởng nên gia đ́nh muốn anh ấy lấy một người vợ khỏe mạnh và có thể có con. Thêm một lư do nữa là chị bị bệnh lao, nên gia đ́nh anh ấy không chịu. Bây giờ, sau khi Cộng Sản tướt đoạt hết tất cả những ǵ họ có th́ đến lượt gia đ́nh chị coi khinh gia đ́nh anh ấy." Chị dừng lại, ch́m trong sự suy tư.

"Có thể cứu văn được ǵ không?" Tôi hỏi.

"Chị không biết. Vấn đề là ba anh ấy là một sĩ quan cao cấp trong quân lực Việt Nam Cộng Ḥa. Ai cũng nghĩ là họ có một lư lịch không tốt, giống như gia đ́nh em vậy. Ba chị không muốn chị dính líu đến những người có lư lịch xấu như anh ấy. Cả xóm biết gia đ́nh chị có liên hệ với gia đ́nh em đă là một chuyện mệt rồi. V́ vậy mà chị bị cấm không cho quen anh ấy cũng phải." Chị nói, chùi mặt vào ống quần lụa.

"Gia đ́nh em bị tội ǵ?" Tôi hỏi.

"Không có tội ǵ." Chị trả lời ngay, rồi thêm, "ngoại trừ việc nh́n em người ta nhớ đến quá khứ. Cái bề ngoài đặc biệt của em và em em, và việc mẹ em trở thành giàu có nhờ giao thiệp với những người ngoại quốc. Mọi người trong gia đ́nh em đều là tư bản."

"Th́ ba chị cũng chiến đấu trong quân lực VNCH vậy." Tôi căi.

"Đúng, nhưng chính quyền biết là ba chị bị bắt quân dịch và chỉ là một cấp thấp làm việc văn pḥng. Ông chưa từng giết ai trong trận mạc. Thành ra nó không giống. So với nhiều người khác trong xóm th́ gia đ́nh chị thuộc giai cấp công nhân thấp nhất của miền Nam."

Chị nh́n tôi qua hàng mi. "Này, chị không đặt ra những thứ luật lệ đó cho nên đừng phí công căi với chị. Nhưng tại sao phải gây gổ làm ǵ. Nếu t́nh h́nh đổi ngược lại th́ em cũng đối xữ với chị y như vậy. Đời sống là vậy đó Kiên. Chúng ta hăy làm bạn với nhau; chị cần em giúp một việc."

"Giúp chị? Giúp thế nào?"

"Em biết Duy Ṭng. Nếu em chơi với nó th́ em sẽ có cơ hội gặp anh nó dễ dàng. Em có thể chuyển dùm tin cho chị, được không? Nếu chị có thể nhờ đám anh em của chị th́ chị đă không làm phiền em. Chị biết là chúng không chịu làm đâu."

"Tin ǵ?" Tôi hỏi với vẻ lo âu.

"Ngay lúc này th́ chị chưa biết. Có thể là cái thư, một món quà, đại khái những việc như vậy. Chị chưa biết. Nhưng nếu khi chị cần, em đưa giúp được không?"

Chị nh́n tôi với đôi mắt đầy hy vọng. Tôi cũng nh́n thấy trên khuôn mặt chị vẻ lo lắng bị tôi từ chối. Thế là tôi hứa làm giúp chị những chuyện chị muốn.

"Tốt lắm." Chị chồm sang ôm lấy tôi, những lọn tóc dài của chị phủ lên mặt tôi. "Cảm ơn em lắm. Em là con chim xanh yêu quư của chị. Chị sẽ cố gắng cản cái đám em côn đồ của chị không cho chúng theo phá em và Jimmy."

Tôi đứng nh́n chị biến mất sau khung cửa chính trước khi quay trở về nhà. Trên sàn nhà, bên cạnh cây đèn dầu, bà ngoại tôi để dành cho tôi một phần ăn nhỏ. Mẹ tôi khép kín ḿnh trong pḥng riêng, tuy bà chưa ngủ. Tôi nghe tiếng bà nhảy mũi phía sau cánh cửa đóng kín có vẻ như bị cảm lạnh. Jimmy nằm trên giường giương mắt nh́n tôi. Tôi chun vào giường, kéo mền phủ lấy người không thiết đến chuyện ăn uống. Một lát sau tôi ngủ thiếp đi.

 

xem tiếp chương 17