Kiếp Con Lai

Quán Văn

 

 Kiếp Con Lai

 

Người dịch: nguyễn cao nguyên 

Chương Bốn

28 tháng 4, 1975

 

Sau khi ông Lâm bỏ đi, mẹ tôi ngồi im lặng mấy giờ liền, nét mặt không hề thay đổi. Vú Loan ôm chúng tôi ngồi trên sàn xe. Tôi lặng lẽ nh́n đêm xuống trên thành phố trong tiếng lửa cháy, tiếng bom nổ, tiếng than khóc tiếp tục vang lên. Ngồi trên sàn xe, hai tay bịt chặt tai, tôi có cảm tưởng mọi việc dường như biến mất đi, những sự việc đang diễn ra chung quanh tôi h́nh như không c̣n là thực nữa; có vẻ như tôi đang ở trong một cuốn phim câm với  một hậu cảnh toàn một màu đen trắng. Sự im lặng khô cứng ấy bám lấy tôi cho đến khi mẹ tôi lên tiếng cho biết chúng tôi phải trở về lại nhà.

Đêm xuống dường như làm cho thành phố bớt vẻ khủng khiếp. Trên đường dắt díu nhau về nhà, nỗi sợ hăi lo âu trong ḷng chúng tôi giảm dần xuống. Hầu hết đèn đường đều bị vỡ nát, số c̣n tốt th́ lại không xài được v́ t́nh trạng thiếu điện. Chung quanh chúng tôi nhiều bóng đen âm thầm chuyển động. Chúng tôi không biết rơ là họ đang lục t́m xác thân nhân hay chỉ là những người đi hôi của như những con cho sói đi t́m mồi. Thỉnh thoảng, một tia sáng lóe lên trên bầu trời theo sau là những tiếng nổ kinh hồn của bom, của lựu đạn, của súng liên thanh gây hoang mang lo lắng cho toàn khu vực.

Từ chỗ chiếc xe bỏ lại cách nhà chúng tôi không xa lắm nhưng phải mất hơn hai tiếng đồng hồ len lỏi qua những con đường kẹt cứng chúng tôi mới về đến nhà. Xe du lịch, xe vận tải chồng chất lên nhau như những đống sắt phế thải chặn cứng các ngả đường. Ông bà ngoại tôi vẫn c̣n trốn dưới hầm. Qua khung cửa ṭ ṿ, họ nhận ra chúng tôi ngay và vội vàng lên tầng trên mở cửa cho chúng tôi vào. Chỉ mới trong mấy giờ đồng hồ mà ông bà ngoại tôi như đă già thêm hàng chục tuổi như không c̣n một chút sinh lực nào.

"Ông Lâm đâu?" Là câu hỏi đầu tiên họ hỏi chúng tôi.

Mẹ tôi nhún vai:

"Con không biết. Tụi con căi nhau trên xe rồi hắn bỏ đi. Về hướng phi trường."

"Quân khốn nạn!" Ngoại tôi lầm bầm.

"Con tính làm sao bây giờ?" Ngoại tôi hỏi.

"Con không biết." Mẹ tôi lắc đầu. "Con nghĩ là chúng ta cứ ở đây chờ xem."

Ông nh́n mẹ tôi. Ông nói, đắn đo từng chữ như không muốn làm cho tôi và em tôi hoảng sợ. "Ba nghe radio nói là Sài G̣n sẽ đầu hàng. Quân đội gần như đă tan hàng. Phía bên kia quá mạnh; có vẻ như không ai, không có cái ǵ có thể ngăn chận họ được nữa. Con quyết định làm ǵ th́ nên làm ngay bây giờ. Chỉ c̣n một ngày mai nữa thôi. Ông tướng ra lệnh là mọi người nên cẩn thận v́ trong các ngày sắp tới t́nh h́nh có thể hổn loạn không lường được."

"Sau khi con đi th́ bà Đặng có gọi lại." Bà ngoại tôi nói, tay vẫn lần chuỗi hạt bồ đề. "Bà ấy hỏi con. Con nên gọi lại cho bà ấy coi sao."

Mẹ tôi gật đầu:

"Được, con gọi ngay."

Mẹ tôi nhắc ống điện thoại lắng nghe một lúc rồi ném mạnh xuống với vẻ chán nản.

"Đường giây bị cắt cha nó rồi." Mẹ tôi nói một cách giận dữ. Quay sang bà tôi, mẹ tôi hỏi: "Chị ấy có nhắn ǵ với mẹ không?"

"Có, bà ấy nói chờ máy bay trực thăng ǵ đó. Bà ta cũng hỏi giấy xuất cảnh của má, nhưng má nói con mang theo cả rồi. Rồi bà ấy cúp máy. Cũng khoảng bốn năm giờ rồi."

Mẹ tôi ḍm ra ngoài đường phố vắng lặng. Bà cắn môi ra vẻ suy nghĩ. Bàn tay xoa xoa lớp vải lụa  trên bụng trong khi tất cả chúng tôi cùng nh́n bà chờ đợi. Một lúc lâu sau, mẹ tôi đi đến một quyết định. Mẹ tôi đẩy chúng tôi về phía ông bà ngoại và nói:

" Ba má trông chừng giùm các cháu. Con sang nhà chị Đặng một lát sẽ về ngay."

"Con không nên đi." Bà ngoại tôi khóc.

"Con không nên đi, bên ngoài nguy hiểm lắm. Con không thể bỏ tụi nhỏ ở đây với ba má được." Ông ngoại tôi nói thêm vào.

Từ góc hầm, khuôn mặt ch́m khuất vào bóng tối, vú Loan lên tiếng. Giọng chị nhỏ như thường lệ, nhưng rơ ràng.

"Thưa bà Khuôn, tôi vẫn c̣n là người ở của bà. Bà cần ǵ xin cứ sai bảo. Nếu bà cho phép tôi sẽ sang nhà bà Đặng thay cho bà. Tôi sẽ nhắn bất cứ điều ǵ bà cần nhắn cho bạn bà."

Mẹ tôi ngó thẳng vào vú Loan. Một thoáng ngạc nhiên hiện trên khuôn mặt bà tuồng như đó là lần đầu tiên bà trông thấy người tớ gái trong nhà. Bà tiến về phía Loan. Bà đưa tay xoa mặt Loan nhưng chỉ những đầu móng tay của bà là chạm da thịt Loan. Vú Loan co rúm người lại, vẻ hoảng sợ.

"Chắc không?" Mẹ tôi hỏi.

Vú Loan gật đầu

"Chắc. Thưa bà ."

"Vậy th́ đi ngay đi." Mẹ tôi nói. "Nhớ cẩn thận và cố gắng về sớm."

Cô gái tiến về phía cửa hầm, rồi dừng lại. Vú từ từ quay lại đứng đối diện với mẹ tôi. Với vẻ khó khăn và lúng túng, chị vừa cắn móng tay vừa nói, nhưng lời lẽ rơ ràng, minh bạch:

"Nếu con không trở lại trong ṿng nửa giờ, th́ có lẽ con gặp phải một bất trắc ǵ đó. Trường hợp đó xin bà đừng chờ nữa, mà nên nghĩ đến biện pháp khác. Thưa bà Khuôn, có một việc con định thưa với bà từ lâu nhưng chưa có dịp, xin bà cho con nói một lần cho nhẹ ḷng trước khi con đi. Con muốn xin lỗi bà từ lâu về chuyện xảy ra giữa con và ông Lâm." Trong khi vú Loan tiếp tục nói, mẹ tôi đứng nhấp nhổm không yên. "Con thật không muốn bà chứng kiến việc ấy trong đêm bà bước vào pḥng con ở Nha Trang. Nhưng con không có cách nào khác. Con không kháng cự lại được. Ông ấy mạnh quá, ông ấy làm dữ, dọa đuổi con ra khỏi nhà nếu con không chiều ông ta. Thưa bà, suốt đời con, bao lâu con c̣n ở dưới mái nhà bà, con không bao giờ muốn làm bà đau ḷng. Xin bà tha thứ cho con trước khi con đi." Vú Loan bắt đầu khóc sụt sùi.

"Đừng bận tâm về chuyện đó nữa." Mẹ tôi lắc đầu. "Mọi chuyện đă qua rồi. Ông ta đă bỏ đi. Không c̣n vấn đề ǵ nữa cả. Cô chỉ nên cẩn thận. Chúng tôi sẽ cầu nguyện cho cô. Nhớ về sớm."

"Thưa bà vâng." Vú Loan trả lời trước khi biến mất vào trong bóng đêm âm u bên ngoài.

 

*

 

Khoảng một tiếng đồng hồ sau, vú Loan trở về như đă hứa với chúng tôi. Vú đem theo một người giúp việc của bà Đặng. Cả hai đều thở hổn hển sau khi chạy băng ngang qua đường phố. Nét sợ hăi vẫn c̣n phảng phất trên khuôn mặt họ.

Ngay sau khi họ bước vào nhà, mẹ tôi hỏi ngay:

"Chuyện ǵ xảy ra? Họ đă đi rồi à? Cô có gặp được ông bà Đặng không? Cô biết họ đang ở đâu không?"

"Con đă gặp bà Đặng." Loan vừa thở hổn hển vừa nói. "Bà ấy vẫn c̣n đang chờ tại nhà. Bà ấy gởi cho bà chủ cái này." Vú Loan lấy bức thư trong túi áo ra giao cho mẹ tôi. Mẹ tôi  giật vội lấy và đọc lớn cho cả nhà  nghe.

 "Chị Khuôn,

Tôi không biết là nên vui hay buồn khi nghe những tin tức về gia đ́nh chị. Khi tôi gọi điện thoại đến nhà chị nói chuyện với bác hồi chiều, lúc đó tôi có cảm tưởng là giờ này chị đang trên đường đi đến Thái Lan. Rồi con Loan đến mang theo lá thư của chị. Hiển nhiên là chị đă trể chuyến bay cuối cùng rời khỏi Sài G̣n. Tôi nghe đầy đủ tin tức báo cáo về những việc đă xảy ra chiều hôm ấy. Tôi không biết là ḿnh nên vui hay buồn. Một mặt, tôi cảm thấy an tâm, và vui mừng là c̣n có chị ở đây để chia xẻ với tôi những khó khăn; mặt khác tôi thật buồn v́ hoàn cảnh không may của chị. Chị đă phải trải qua bao nhiêu đau khổ bất hạnh chỉ trong một thời gian ngắn như vậy. Nhưng, dù sao th́ chúng ta trở lại sum họp như trước. Để tôi kể cho chị nghe những việc đă xảy ra cho chúng tôi kể từ lần cuối cùng chúng ta gặp nhau vào hai ngày trước.

Như chị đă biết, ông nhà tôi từ trước đă cố gắng t́m mọi cách để có được giấy thông hành cho tôi và hai thằng con trai. Nhưng không may cho tôi, chỉ riêng có hồ sơ của tôi là bị thất lạc qua đường bưu điện. Dù tôi đang rối ruột lắm nhưng tôi cũng không thể trách nhà tôi được; anh ấy đă làm hết sức để có thể mang tôi ra khỏi cái quê hương khốn khổ này. Chiều hôm qua, sau khi các con tôi nhận được giấy thông hành, th́ một dịp may hiếm có đă xảy ra. Nhà tôi và các con được phép rời Sài G̣n trên chuyến trực thăng cuối cùng với mấy nhân viên ngoại giao Mỹ, trong đó có một người là bạn thân của nhà tôi từ nhiêu năm trước. Người bạn thân của chồng tôi khuyên rằng tôi không nên tháp tùng theo gia đ́nh v́ tôi không có giấy tờ hợp lệ, sẽ gây nhiều rắc rối, trở ngại cho mọi người khi đến phi trường Băng Cốc. Họ toàn là những nhân viên ngoại giao quan trọng, nên rất thận trọng không muốn bất cứ việc ǵ có thể gây nguy hiểm cho bản thân họ. Thế là tôi phải đứng một ḿnh trên nóc ṭa đại sự chứng kiến cảnh chiếc máy bay chở những người thân trong gia đ́nh tôi biến mất trong bầu trời mà ḷng tự hỏi không biết đến bao giờ mới cơ hội gặp lại họ. Chị cũng là một bà mẹ, chắc chị biết là tôi đau khổ biết chừng nào sau cái biến cố đă xảy ra ngày hôm qua.

Xin báo chị một tin vui là nhà tôi và các cháu đă đến Băng Cốc không có ǵ trở ngại, họ đang ở trại tạm trú chờ chuyến bay đi California. Trước khi đường giây bị cắt, nhà tôi có gọi điện thoại cho tôi. Nhà tôi hứa là trong ít ngày tới sẽ cùng với chiếc trực thăng hôm trước trở lại đón tôi. Tôi biết nhà tôi là người tháo vát, xông xáo, chuyện ǵ cũng có thể làm được nên tôi tin là nhà tôi sẽ trở lại. V́ vậy mà tôi chờ, chưa mất hết hy vọng.

Tôi viết thư này cho chị với một đề nghị mà tôi nghĩ là chị sẽ không từ chối v́, hơn ai hết, tôi biết t́nh cảnh không c̣n chọn lựa nào khác của chị. Thực ra đây là ư kiến của nhà tôi, và cũng chỉ là một chuyện trao đổi đơn giản. Chị th́ cần đi và tôi cần giấy thông hành, chúng ta có thể hợp tác trao đổi. Chị có thể cho tôi mượn giấy thông hành và vé máy bay của bác. Bác nói với tôi hồi chiều là hai bác không có ư định đi đâu cả, cho nên tôi đoán là bác chưa cần tới giấy thông hành lúc này. Khi anh Đặng trở lại với chiếc trực thăng, mà tôi tin chắc là nhà tôi sẽ trở lại, gia đ́nh chị có thể tháp tùng tôi sang Băng Cốc. Tới đó rồi th́ tôi vẫn sẽ tiếp đụng đóng vai là một thân nhân của gia đ́nh chị cho đến khi nào chúng ta đến California. Khi sang tới Mỹ rồi th́ tùy ư chị muốn ra riêng hay ở chung với chúng tôi bao lâu cũng được. Trong trường hợp nào th́ chúng tôi cũng xin hứa sẽ là những người bạn đồng hành tốt nhất của gia đ́nh chị. Xin chị nhớ cho là chúng ta phải hành động ngay v́ không c̣n th́ giờ nữa. Tôi sai một người giúp việc khỏe nhất qua để giúp đưa chị và các cháu sang nhà tôi. Khi chị đến đây th́ chúng ta sẽ đi ngay đến ṭa đại sứ. Tôi có cách để lọt vào trong. Xin chị rán giúp để tôi có thể gặp lại các con tôi. Chị là hy vọng cuối cùng của tôi đấy.

Nguyện xin Bồ Tát phù hộ chúng ta.

Thân mến,

Nguyễn Đặng."

 

Sau khi đọc xong lá thư, mẹ tôi nhướng mắt nh́n ông bà ngoại tôi hỏi ư kiến. Không ai nói lời nào. Cuối cùng mẹ tôi lên tiếng phá tan sự im lặng ngột ngạt:

"Ba nghĩ thế nào?"

"Theo như bà ấy nói trong thư th́ con không c̣n cách nào khác, trừ trường hợp con muốn giữ mấy đứa nhỏ ở lại đây, mà điều đó th́ ba nghĩ là con không bao giờ muốn.  Cho nên nếu ba là con th́ ba sẽ đi ngay đến đó."

Ánh mắt của ngoại tôi chùng xuống theo từng lời ông nói.

Bà ngoại tôi cũng đồng ư với chồng:

"Con rán thử lần nữa coi sao. C̣n nước c̣n tát. Cứ lấy giấy thông hành của má mà đi đi."

"C̣n vú Loan th́ sao?" Tôi hỏi, nghe giọng ḿnh vang lên lạ lùng như trái banh dội đi dội lại trong pḥng.

"Con Loan sẽ ở lại đây chăm sóc cho ông bà, phải vậy không Loan?" Ông tôi nói thay cho vú Loan. Ông nh́n thẳng vào mặt chị, cái nh́n của ông diễn tả nhiều hơn những lời ông nói.

"Thưa bác, vâng." Vú Loan trả lời. Nét mặt chị không buồn không vui. Chị cúi mặt nh́n xuống đất, không nói ǵ thêm măi cho đến khi chúng tôi rời nhà.

Chúng tôi lặng lẽ từ giả mọi người rồi theo người dẫn đường của bà Đặng bước ra ngoài trời đêm. Bên kia đường, chuông đồng hồ trên nóc nhà thờ Đức Bà điểm ba tiếng. Nhà bà Đặng cách nhà chúng tôi chừng mấy block đường, chỉ mất chừng năm phút,  qua một vài khúc quẹo là chúng tôi đến trước của nhà, không khó khăn ǵ mấy.

Bà Đặng đón chúng tôi bằng một giọng nói nhỏ nhẹ nhẩn nhục, khác với thói quen nói năng rổn rảng ồn ào thường ngày. Mắt bà ta đỏ và sưng húp lên. Trong tay bà, một chiếc khăn giấy đă bị ṿ nát. Tóc bà rối bù như một cái ổ chim, chỉa lởm chởm trên đầu. Một vết lấm màu nâu sậm dính trên ngực áo bà trông như một bàn tay phù thủy ṃ mẫm bà mỗi khi bà cử động.

Bà Đặng nắm chặt lấy tay mẹ tôi và cảm ơn liên hồi. Chúng tôi vào nhà ngồi trên chiếc trường kỷ trong pḥng khách. Bà Đặng sôi nổi với niềm khích động mới mẻ:

"Tôi biết thế nào chị cũng tới." Bà ta nói. "Chị là tia hy vọng cuối cùng của tôi. Tôi cầu nguyện suốt đêm. Ngày hôm qua khi hay tin chị đi rồi, tôi điếng ruột điếng gan, không biết phải làm ǵ nữa. May sao con nhỏ ở của chị tới, tôi mới thấy c̣n chút hy vọng. Cảm ơn Trời Phật."

Bà hỷ mũi sột sột rồi cẩn thận chùi vào chiếc khăn giấy nhàu nát. Khi bà ngẩng lên nh́n mẹ tôi, mắt bà đầy lệ. "Chị Khuôn ơi, chồng tôi, con tôi đi mất hết rồi." Bà rên rỉ  thảm thương.

"Tôi biết." Mẹ tôi nói. "Xin chia buồn cùng chị."

Bà Đặng cố nén tiếng khóc:

"Tôi có mặt ở đó.Tôi không làm sao có thể quên được." Bà nói. " Trên nóc ṭa Đại Sứ với mấy đứa con. Thằng út Tuấn vẫn c̣n cầm chiếc cà rem sút cù là. Nó cố nhảy vào trong ḿnh tôi. Ba nó và mấy người khác phải kéo nó ra. Thằng bé mới ba tuổi, nhưng chị biết không, nó biết chuyện ǵ đang xảy ra. Nó níu áo tôi gào lên "mẹ ơi, mẹ ơi." Nghe tiếng nó khóc mà tôi tan nát ruột gan. Bàn tay nó dính đầy sô cô la c̣n dính trên ngực áo tôi đây." Bà ta cúi nh́n xuống những vết kem h́nh một bàn tay nhỏ phía trên ngực và nở một nụ cười buồn bả. "Họ mang con tôi đi rồi. Tôi quỵ xuống khóc thảm thiết, tôi khóc lóc như mưa trong khi họ mang con tôi đi mất. Tôi chỉ muốn chết. Chị Khuôn ơi, tại sao lại xảy ra những chuyện như vầy? Chừng nào th́ những chuyện kinh khủng này mới chấm dứt hả chị?"

"Cũng sắp rồi. Chị nên giữ ḿnh, chỉ c̣n vài ngày nữa chị sẽ gặp lại chồng con." Mẹ tôi nói.

"Chúng ta phải đi ngay bây giờ. Tôi không muốn nhà tôi trở lại mà không thấy tôi."

Bà ta đứng dậy, bước vội vả  băng ngang căn pḥng. "Chị sẳn sàng chưa. Chị muốn mang ǵ theo th́ chuẩn bị ngay đi. Chúng ta đi ngay bây giờ. Xin lỗi phải gấp rút như vầy, nhưng tôi không thể chờ được nữa." Bà vổ tay, ḥ hét một cách giận dữ với những người giúp việc đang chạy tới chạy lui thu dọn đồ đạc. "Nhanh lên! Nhanh lên!"

 *

Ṭa Đại Sứ nằm ngay phía bên kia công viên. Như  đă tiên liệu trước, chúng tôi đụng ngay một đám đông dân chúng đang giận dữ bu quanh trước cổng. Họ kêu gào năn nỉ không một chút kết quả trước những người lính gác người Việt trang bị đầy đủ súng ống, đứng thản nhiên phía sau chiếc cổng sắt. Chúng tôi níu chặt lấy nhau để khỏi bị làn sóng người đẩy lạc ra xa. Bà Đặng hét lên với anh dẫn đường, cũng là người đàn ông đă sang nhà tôi mấy giờ trước đây, trao cho anh ta một thẻ căn cước màu vàng có h́nh của bà ta.

"T́m ông David. Chú có gặp ông ta rồi, nhớ không? Cái ông cao cao tóc vàng đứng ở góc đàng kia ḱa. Cái ông duy nhất mặc thường phục đó. Chú không thấy mặt ông ta được đâu v́ ông ta đang mang mặt nạ chống hơi độc. Thấy chưa? Tốt. Đưa cho ông ta cái này. Nói với ông ta bằng tiếng Mỹ, đừng nói tiếng Việt, bảo ông ta cho chúng tôi vào. Nhớ đưa cho ông coi thẻ này. Chúng tôi chờ ở đây. Đi nhanh lên trước khi ông ta lại trở vào trong." Anh dẫn đường cầm lấy chiếc thẻ rồi không một chút chậm trể, lấn ngay vào đám đông. Chúng tôi lui ra xa một chút đứng nh́n anh ta tả xông hữu đột tiến lại gần chiếc cổng. Mắt mọi người đều đỏ hoe và sưng lên v́ hơi cay. Anh dẫn đường gây được sự chú ư của người đàn ông Mỹ nhờ quơ quơ chiếc thẻ trước mặt ông ta.

David tḥ tay qua khung cổng sắt đón lấy chiếc thẻ rồi đảo mắt nh́n quanh t́m bà Đặng. Cách một con đường, chúng tôi nhảy choi choi, quơ tay trong không khí để ông David có thể nh́n thấy, đồng thời kêu lớn tên ông. Nhưng trước khi ông ta có thể mở cổng cho chúng tôi vào, những người lính lại xịt hơi cay vào đám đông. Mọi người ngă lăn ra đất, vừa há miệng ra để thở, vừa ói mửa.

Những người quân cảnh vội vàng mở cánh cổng sắt, dùng ṇng súng đấy đám đông ra xa. David và ba người quân cảnh khác xông về phía chúng tôi. Ông ta ôm ngang hông bà Đặng kéo bà băng ngang đường. Bà giảy dụa chỉ về hướng chúng tôi, vừa la lên bằng một thứ tiếng Anh bập bẹ: "Cho họ theo với. Họ là bạn tôi. Hai đứa con trai và một bà. David giỏi lắm. Cảm ơn, cảm ơn. Họ đi với tôi, bằng trực thăng. Xin làm ơn."

Chỉ một thoáng, David hiểu ra ngay những điều bà muốn nói. Ông ta ra dấu cho mấy người lính. Một người bồng thằng em tôi, một người nữa vác tôi lên vai. Người cuối cùng bồng mẹ tôi trong đôi tay đầy lông lá của ḿnh. Tôi há miệng ra thở, phổi chứa đầy hơi cay như muốn nổ tung. Tôi không lên tiếng được, không thở được, cũng không thấy ǵ khi bị vác đi ngang đám đông như một bao gạo. Nhưng tôi cảm nhận được những bàn tay giận dữ cào cấu, níu kéo lấy tôi từ mọi phía. Tôi nhắm mắt và thầm mong rằng ḿnh chết đi cho thoát nợ.

Cuối cùng tôi được đặt nằm trên một nền xi măng láng bóng. Một người nào đó phủ lên mặt tôi một chiếc khăn ướt, tạm thời làm giảm những cơn nhức nhối. Phổi tôi bắt đầu giản ra và tôi hít một hơi dài. Dưỡng khí tràn vào, xua đi những cơn đau đớn. Tôi cố gắng quan sát chung quanh. Dù hơi cay vẫn c̣n đầy trong không khí, tôi cũng nhận ra là ḿnh đang ở bên trong ṭa Đại Sứ. Thằng em trai tôi đang nằm bên cạnh, khóc thút thít, tiếng khóc của nó yếu ớt nghe như tiếng một con mèo con đang đói bụng. Tôi nghe tiếng mẹ tôi đang dỗ cho nó nín. Một tia nắng mặt trời chiếu xuyên qua khung cửa sổ trên cao nhảy múa trên người tôi. Hơi ấm của tia nắng như vỗ vào tóc tôi, th́ thầm bên tai tôi rằng b́nh minh đă đến.

 

xem tiếp chương năm